Kết hôn với Trần Gia Hào ba năm, tôi cũng nhẫn nhịn trong bộ phận này ba năm.
Năm đầu tiên, tôi mới điều sang bộ phận kinh doanh, đầy nhiệt huyết, liều mạng chạy khách, làm phương án.
Tổng kết cuối năm, thành tích của tôi đứng đầu bỏ xa người thứ hai đến năm mươi phần trăm.
Bình xét cuối năm, ai cũng nghĩ chắc chắn là tôi.
Trên xe về nhà, Trần Gia Hào nói với tôi.
“Tiểu Tình, giải thưởng nhân viên xuất sắc này, chúng ta nhường đi.”
Tôi sững sờ.
“Tại sao? Em làm chưa đủ tốt chỗ nào?”
“Không phải chưa đủ, mà là quá tốt.”
Anh ta thở dài, giọng nói đầy bất đắc dĩ.
“Anh vừa mới được thăng phó phòng, vị thế chưa vững, em lại là vợ anh, nếu giải thưởng đầu tiên đã trao cho em, người ta sẽ nghĩ gì?”
“Sẽ nói anh có được vị trí này không quang minh chính đại, nói em dựa vào anh chứ không phải thực lực, chúng ta nên tránh nghi kỵ.”
Tôi nhìn gương mặt anh ta mệt mỏi, mềm lòng.
Tôi nghĩ, đường dài còn nhiều, khó khăn của anh, em nên thấu hiểu.
Năm thứ hai, cũng là năm Lý Nhạc đến.
Để giúp anh ta có thành tích thăng chức trưởng phòng, tôi gần như sống ở công ty.
Phương án sửa xuyên đêm được khách hàng khen là mẫu mực, khách hàng khó nhất cũng bị tôi ký được hợp đồng dài hạn.
Trên bảng thành tích, tên tôi vẫn chễm chệ đứng đầu, dữ liệu còn đẹp hơn năm trước.
Trước kỳ đánh giá cuối năm, Trần Gia Hào lại hẹn tôi “nói chuyện”.
“Năm nay bộ phận có một suất thăng chức tổ trưởng, Lý Nhạc cũng đang cạnh tranh.”
“Cô ta là người được tổng giám đốc giới thiệu, mình đấu với cô ta không có lợi.”
“Giải thưởng nhân viên xuất sắc này, lại nhịn thêm một lần, năm sau anh nhất định nghĩ cách cho em được phần tốt hơn.”
Anh ta nắm tay tôi, ánh mắt chân thành, thậm chí có chút cầu khẩn.
Tôi lại một lần nữa thỏa hiệp.
Tôi nghĩ vợ chồng là một thể, tiền đồ của anh chính là tiền đồ của chúng ta.
Năm đó, giải thưởng được trao cho Lý Nhạc, Trần Gia Hào cũng thuận lợi làm trưởng phòng.
Lý Nhạc trong tiệc cuối năm nâng ly rượu, mặt mày rạng rỡ cảm ơn lãnh đạo, ánh mắt lướt qua tôi mang theo vẻ chế nhạo không chút che giấu.
Tan tiệc, cô ta trang điểm lại trong nhà vệ sinh, nói với tôi qua gương.
“Tiểu Kỷ à, cô vẫn còn non lắm, có chuyện không chỉ cần nhiệt huyết là được, còn phải biết tận dụng lợi thế phụ nữ.”
Lúc đó, tôi đối mặt với tiếng nước chảy ào ào, cố gắng rửa tay, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.
Năm thứ ba, tôi giành được một dự án chiến lược đủ để ảnh hưởng đến thành tích cả năm của công ty.
Còn Lý Nhạc thì sao?
Vài khách hàng cũ cô ta phụ trách bị mất, chỉ tiêu quý liên tục hai quý không đạt.
Trước đây cô ta hay châm chọc, giành vài đơn nhỏ không đáng kể của tôi, Trần Gia Hào nói “thôi đi, đều là đồng nghiệp”.
Cô ta thường xuyên gây khó dễ, bắt tôi làm nhiều việc vặt, Trần Gia Hào nói “người có năng lực thì làm nhiều hơn, lo đại cục”.
Tôi nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, nhưng đổi lại được gì?
Đổi lại cô ta càng lấn tới, dùng lời lẽ độc ác nhất bịa đặt chuyện dơ bẩn về tôi, nghi ngờ năng lực và sự trong sạch của tôi.
Đổi lại người đầu ấp tay gối với tôi không những làm ngơ, mà sau khi tôi không thể nhịn thêm phản kháng lại, thì ngay lập tức nhắn tin yêu cầu tôi dừng lại đúng lúc.
Đổi lại là trong lòng anh ta, hóa ra cũng giống như Lý Nhạc, cất giấu suy nghĩ bẩn thỉu và sự nghi ngờ như vậy.
Nghĩ tới đây, tôi vẫn không kìm được mà đỏ mắt.
“Trần Gia Hào, anh là đồ cầm thú!”
Anh ta như bị nước mắt của tôi thiêu đốt, chợt bừng tỉnh.
“Vợ à… anh…”
“Anh không có ý đó, chỉ là anh quá sốt ruột, nên buột miệng nói vậy!”
“Em cũng biết, giờ là thời điểm then chốt anh cạnh tranh vị trí tổng giám đốc, một chút sóng gió cũng có thể…”
“Đủ rồi.”
Tôi cắt ngang anh ta.
“Trần Gia Hào, quá tam ba bận.”
Thời điểm mấu chốt của anh, khó khăn của anh, đại cục của anh…
Tôi đã nghe ba năm, cũng đã nhịn ba năm, giờ tôi không muốn nhịn nữa.
Tôi chỉ vào tờ đơn xin nghỉ việc trên bàn.
“Nếu anh không ký, chuyện Lý Nhạc vu khống sáng nay tôi sẽ báo cảnh sát, tôi nghĩ anh cũng không muốn trong thời kỳ xét thăng chức lại xảy ra mâu thuẫn trong phòng ban chứ?”
4
Biểu cảm trên mặt Trần Gia Hào thay đổi liên tục, cuối cùng vẫn cầm bút lên, mang theo chút giận dữ mà ký tên xoẹt xoẹt.
“Kỷ Tình, em sẽ hối hận đấy, đến lúc đó muốn quay lại, anh sẽ làm theo quy trình, nghiêm túc đánh giá.”

