Lúc điền biểu mẫu, ánh mắt hiệu trưởng lướt qua tôi và Chu Y, nhận ra có điều gì đó không ổn, liền lau mồ hôi trán.

“Tề thủ trưởng, Tề Cẩm An thật sự là con trai của ngài sao?”

Trong văn phòng im bặt một giây.

Tề Duy Hằng liếc nhìn tôi.

Một lúc sau, anh ta khẽ gật đầu.

“Tiểu An đúng là con ruột của tôi, cứ điền tên vào báo danh, cảm ơn thầy.”

Sợi dây cuối cùng trong lòng tôi, theo câu nói nhẹ như gió thoảng ấy, hoàn toàn đứt gãy.

Tôi tháo chiếc nhẫn bạc đã đeo suốt hai mươi năm, ấn mạnh xuống tờ giấy đăng ký.

Hiệu trưởng đang định đóng dấu thì tay khựng lại.

Tề Duy Hằng như bị ai đó tát một cú thật mạnh.

“Giang Tâm, cô có ý gì?”

Tôi đối diện ánh mắt lạnh lùng của anh ta, dõng dạc:

“Ý của tôi là, tôi sẽ ly hôn với anh, ủng hộ anh cùng chị dâu anh và con trai chị ấy xây dựng một gia đình mới.”

Nói xong, tôi không để ý đến những người ngẩn ngơ trong văn phòng, xoay người bước đi.

2

5

Tôi bước ra khỏi văn phòng, bên trong vọng ra tiếng hiệu trưởng đầy sửng sốt.

“Gì mà chị dâu? Tề thủ trưởng, rốt cuộc ai mới là con trai của anh?”

Tề Duy Hằng lao ra khỏi văn phòng, túm chặt cổ tay tôi.

Anh ta dùng sức rất mạnh, như thể muốn bẻ gãy tay tôi.

“Giang Tâm, em phát điên cái gì vậy? Em có biết những lời em vừa nói sẽ gây ra hậu quả lớn thế nào không?”

“Nếu truyền ra ngoài, người ta sẽ nói gì về Tiểu An và chị dâu?”

Tôi dùng sức bẻ từng ngón tay anh ta ra, bật cười lạnh.

“Lúc anh ngầm mặc định tôi là chị dâu anh, Tiểu Dịch là cháu trai anh, anh có từng nghĩ tôi và con sẽ sống sao không?”

Tề Duy Hằng thở dài, như đang dạy dỗ một đứa trẻ không hiểu chuyện.

“Chỉ vì muốn Tiểu An thuận lợi nhận được suất tuyển thẳng nên mới bất đắc dĩ làm vậy. Em không thể nhường một chút sao? Nhất định phải làm lớn chuyện sao?”

“Nhường?”

Tôi lau nước mắt vừa bật ra vì tức giận, tháo tạp dề trên người, ném mạnh vào ngực anh ta.

“Giờ tôi chẳng phải đang nhường sao?”

“Thay vì để người khác đoán vị Tề thủ trưởng lẫy lừng rốt cuộc có bao nhiêu con trai, chi bằng nhường luôn danh phận vợ thủ trưởng cho Chu Y, trọn vẹn cho gia đình các người!”

“Giang Tâm!”

Tiếng quát của Tề Duy Hằng vang vọng cả hành lang dài dằng dặc.

Chu Y cũng chạy theo ra khỏi văn phòng, đã bốn mươi tuổi mà vẫn làm ra vẻ yếu đuối đáng thương.

“Chị Tâm, tất cả là lỗi của em, chị đừng cãi nhau với Duy Hằng nữa.”

“Em vừa nói với hiệu trưởng rồi, nhường suất cho Tiểu Dịch, Tiểu An sẽ không tranh nữa.”

Nghe giọng cô ta, tôi buồn nôn.

“Chu Y, cô còn giả vờ cái gì? Đây chẳng phải là thứ cô muốn sao?”

“Giang Tâm, em điên rồi à? Sao lại ăn nói như thế với chị dâu!”

Tề Duy Hằng như sắp bốc hỏa đến nơi.

Tôi bật cười khinh bỉ.

“Tề thủ trưởng, cô ấy là chị dâu của anh, không phải của tôi.”

Trong mắt Tề Duy Hằng thoáng qua vẻ hoảng hốt, hiếm khi hạ giọng dịu đi:

“Đừng gây chuyện nữa, em về trước đi, đợi anh về rồi nói chuyện.”

Tôi đúng là phải về, phải đưa con rời khỏi đây.

Tôi xoay người bước xuống lầu.

Đi xa rồi, vẫn còn nghe thấy giọng Tề Duy Hằng an ủi Chu Y:

“Đừng để ý đến cô ta, chắc đến tuổi mãn kinh rồi.”

Về đến nhà, con trai đang ngồi ủ rũ trên ghế sofa, thấy tôi liền cố nặn ra một nụ cười:

“Mẹ, con nghĩ thông rồi, không có tuyển thẳng cũng không sao.”

Tôi vỗ vỗ vai con:

“Con yên tâm, suất ấy nhất định là của con.”

Mắt con đỏ hoe.

Tôi bước vào phòng ngủ, lục tìm sổ hộ khẩu, quả nhiên thấy tên Tề Cẩm An trong đó.

Mục quan hệ hiển thị: con trai cả.

Tay tôi run lên khi cầm cuốn sổ, một giọt nước mắt chua chát rơi xuống.

Bảo sao trong văn phòng anh ta dám chắc như đinh đóng cột Tề Cẩm An là con trai mình, thì ra đã sớm lén ghi tên vào hộ khẩu mà tôi không hề hay biết.

Tôi lấy điện thoại chụp lại làm bằng chứng.

Tôi và Tề Duy Hằng là quân hôn, muốn ly hôn cần phải xin phép.

Nhưng nếu bằng chứng đủ nhiều, đủ mạnh, thì có thể khiến Tề Duy Hằng thân bại danh liệt.

Con trai bước vào, thấy tên Tề Cẩm An trong sổ hộ khẩu thì giận đến nỗi đấm mạnh vào cửa.

“Mẹ, Tề Cẩm An thật sự là con ruột của ba sao?”

Tôi lắc đầu.

Tề Duy Hằng tuy thiên vị, nhưng sẽ không làm ra chuyện có lỗi với anh trai mình.

Đó cũng là điểm khó trong việc tôi đâm đơn ly hôn.

Tôi nhanh chóng thu xếp vài bộ quần áo, dẫn con trai đến nhà bạn ở nhờ vài hôm.

Những ngày sau đó, con vẫn đến trường học bình thường.