“Nơi này không cần anh, anh đi đi.”

Lần này, đến lượt Tề Duy Hằng chết sững, khó tin nhìn tôi chằm chằm.

Con trai hất tay anh ta ra, dội lại lời anh ta từng nói:

“Nghe chưa? Mẹ nói ông quá ồn ào, mẹ bảo ông đi!”

“Tốt, tốt lắm!”

Tề Duy Hằng gật đầu liên tục.

“Giang Tâm, cô cứ nuông chiều nó đi, để xem sau này nó thành cái thá gì!”

Nói xong, quay lưng bỏ đi không ngoảnh lại.

Tôi vỗ nhẹ mu bàn tay con trai, ngẩng đầu, giọng nói chắc nịch:

“Từ giờ con không cần nghe lời ba nữa, muốn giành hạng nhất thì cứ giành, cũng không cần nhường suất nào cho ai cả.”

“Mẹ sẽ luôn là chỗ dựa vững chắc nhất của con.”

4

Một tuần sau, kết quả thi thử được công bố.

Con trai tôi giành lại vị trí đầu tiên vốn thuộc về nó, tổng điểm bỏ xa Tề Cẩm An đến mười chín điểm.

Việc đầu tiên nó làm khi về nhà là lao đến trước mặt tôi.

“Mẹ, con được hạng nhất rồi! Thầy cũng nói, lần này suất tuyển thẳng chắc chắn là của con!”

Tôi vui quá, làm thêm mấy món ngon.

Đang ăn giữa chừng thì Tề Duy Hằng đột nhiên trở về.

Nhìn bàn ăn toàn thức ăn thừa, anh ta nghẹn lời.

Từ sau hôm ở bệnh viện, tôi quyết tâm ly hôn, giữa tôi và Tề Duy Hằng rơi vào trạng thái chiến tranh lạnh, tôi không còn đợi anh ta về mới ăn cơm nữa.

Lần đầu anh ta nổi giận đùng đùng, đập cửa bỏ đi.

Giờ thì đã quen, tự mình đi lấy cơm, ngồi xuống kéo lại cái cà vạt đeo lệch trên cổ.

Sau đó hỏi:

“Nghe Tiểu An nói, con giành được hạng nhất kỳ thi thử à?”

Con trai nhìn tôi.

Không có bài diễn văn dài dòng như tưởng tượng, Tề Duy Hằng hiếm khi khen một câu:

“Không tệ, tiếp tục phát huy.”

Con trai ngạc nhiên đến ho sặc.

Tôi cũng kinh ngạc đến đờ đẫn.

Tề Duy Hằng đổi tính rồi sao?

Hay là anh ta cũng tự biết bản thân đã quá đáng thế nào?

Mang theo sự nghi ngờ ấy, tôi trằn trọc suốt đêm.

Hôm sau, con trai lẽ ra đang học ở trường lại xin nghỉ, giữa trưa về nhà, như thể bị rút hết sức lực, lẩm bẩm:

“Mẹ, trường đã giao suất tuyển thẳng cho Tề Cẩm An rồi.”

“Choang” một tiếng, chén trên tay tôi rơi xuống đất, nước canh bắn tung tóe lên bắp chân.

Nhưng tôi hoàn toàn không cảm thấy đau đớn gì.

Tôi vội vã trấn an đứa con đang hoảng loạn, rồi đến trường tìm giáo viên chủ nhiệm.

Cô Lý rót cho tôi một tách trà nóng, giọng trầm lắng đầy áy náy:

“Chị Giang, thật sự không phải tôi không giúp Tiểu Dịch xin, mà là Tiểu An thành tích vốn cũng rất tốt, lại là con của quân nhân…”

Tách trà nóng bỏng như rót thẳng vào tim, tôi sửng sốt:

“Con của quân nhân gì cơ?”

Cha của Tề Cẩm An chẳng phải công nhân mỏ than sao? Sao lại là con của quân nhân?

Cô Lý cũng có chút bất ngờ.

“Chị Giang, chị là bác gái của Tiểu An mà lại không biết à?”

Trong đầu tôi như có tiếng nổ tung, tách trà “choang” một tiếng rơi xuống đất.

Cùng lúc đó, Tề Duy Hằng cùng hiệu trưởng bước vào văn phòng, phía sau còn có Chu Y.

Hiệu trưởng mặt mày nịnh bợ:

“Hèn chi Tiểu An lại xuất sắc thế, năm nào cũng hạng nhất, thì ra là con trai của Tề thủ trưởng, quả đúng là hổ phụ sinh hổ tử!”

“Thầy cứ yên tâm, suất tuyển thẳng vào Thanh Hoa của Tiểu An chắc chắn không có vấn đề gì.”

Tôi đột ngột đứng dậy, ghế kêu két một tiếng.

Ánh mắt Tề Duy Hằng rơi vào tôi, có phần kinh ngạc nhíu mày.

Hiệu trưởng cũng nhìn tôi.

“Vị phụ huynh này là…?”

Cô Lý vội vàng giới thiệu:

“Là mẹ của học sinh đạt hạng nhất kỳ thi thử lần này – Tề Dịch.”

Hiệu trưởng lập tức hiểu ra, lại tiếp tục tâng bốc:

“Tề thủ trưởng, cháu trai của anh cũng rất nỗ lực, chỉ là… vẫn kém Tiểu An một chút thôi.”

Tề Duy Hằng mím môi, không giải thích gì về thân phận của tôi, cũng không nói rõ thân phận thật sự của con trai.

Tôi nhìn tạp dề dính dầu mỡ trên người mình và đôi bàn tay chai sần.

Lại nhìn Chu Y đứng cạnh anh ta, ăn mặc gọn gàng, trông không hề già đi chút nào.

Chỉ thấy nực cười và vô lý.

Tề Duy Hằng không thừa nhận tôi thì cũng chẳng sao, dù gì cũng sắp ly hôn rồi.

Nhưng anh ta lấy tư cách gì để không nhận con trai?

Tôi bước đến trước mặt anh ta, từng chữ rõ ràng:

“Tề Duy Hằng, anh rõ ràng biết Tiểu Dịch khao khát suất tuyển thẳng này đến mức nào.”

Tề Duy Hằng mím chặt môi, ánh mắt tỏ vẻ không vui.

Hiệu trưởng lập tức ho một tiếng.

“Phụ huynh này à, tôi biết cháu rất giỏi, nhưng Tiểu An thì năm nào cũng đứng đầu từ thi đến thi đấu, lại còn là con của quân nhân, trong trường hợp này, được tuyển thẳng là điều đương nhiên.”

“Chị không thể vì Tiểu Dịch may mắn được hạng nhất một lần mà cho rằng nó có thể hơn Tiểu An được, đúng không?”

Cô Lý cũng kéo tôi khuyên nhủ:

“Chị Giang, bình tĩnh chút.”

May mắn? Bình tĩnh?

Tôi nhếch môi cười khẩy.

Chưa đợi Tề Duy Hằng lên tiếng, Chu Y bước tới dịu giọng:

“Duy Hằng, hay là nhường suất ấy cho Tiểu Dịch đi…”

“Cô câm miệng!”

Tôi hất tay cô Lý, lao lên gào thét:

“Rõ ràng là con tôi nhường nhịn con cô bao nhiêu năm trời, suất này vốn dĩ là của Tiểu Dịch!!”

Tề Duy Hằng vội chắn Chu Y đang sợ đến tái mặt ra sau, quát lớn:

“Cô làm loạn cái gì? Mau về nhà ngay! Đừng mất mặt ở đây!”

Nói rồi, anh ta quay sang an ủi Chu Y, giọng điệu dịu dàng đến mức tôi chưa từng nghe thấy:

“Đừng bận tâm đến cô ta, là Tiểu Dịch tự nguyện nhường suất ấy cho Tiểu An.”

Cô Lý lau mồ hôi, kéo tôi:

“Chị Giang, mau đi thôi, dù là người nhà cũng không thể làm ầm thế này được.”