Bà ta càng nói càng kích động, nước bọt gần như văng cả vào mặt tôi.

“Những bài đăng đó chẳng phải đều do mày ép tao sao? Nếu mày chịu tự nguyện giúp Hinh Hinh, tao cần gì phải hao tâm tổn trí đến vậy!”

Bố đứng một bên, sắc mặt tái xanh, môi mấp máy nhưng không nói lời nào, rõ ràng là ngầm đồng ý với lời của mẹ.

Chị gái co rúc trong lòng mẹ, bờ vai run rẩy, trông vô cùng yếu đuối.

Tôi lắc đầu, xem ra gia đình này thật sự hết cứu rồi.

Không những không thấy xấu hổ vì hành vi của mình, mà còn nói năng hùng hồn như thể bản thân mới là nạn nhân, thật đáng buồn.

Thấy tôi không hề lay động, mẹ càng thêm tức tối.

“Giờ mày đắc ý rồi, chơi chúng tao một vố.”

“Trái tim mày thật độc ác, trơ mắt nhìn chị gái mình chết, mày còn là người sao?”

“Tội nghiệp Hinh Hinh của tao, vừa lương thiện lại hiểu chuyện.”

Tôi bật cười, chỉ tay về phía chị gái đang diễn kịch:

“Nó lương thiện hiểu chuyện ư?”

“Đóa hắc liên hoa này, lòng dạ mới là độc nhất.”

Mẹ thấy tôi nói xấu chị gái, nhất thời quên mất tôi được phúc vận hộ thân, lại xông lên định đánh tôi.

Kết quả không cần nói cũng biết, bà ta lại lần nữa ngã dúi dụi xuống đất.

Tôi cầm điện thoại, lần nữa mở bài đăng của mẹ.

“Bà Ngô, bà không rành mạng cũng không sao, để tôi từ từ nói cho bà nghe.”

“Tôi đã tra IP của người luôn bày mưu hiến kế cho bà, thật trùng hợp, địa chỉ mạng của người đó lại hoàn toàn trùng với mạng nhà chúng ta!”

Không khí lập tức đông cứng.

Mẹ đột ngột ngẩng đầu nhìn về phía chị gái, bố cũng chậm rãi quay sang.

Giọng chị gái run run, vẫn còn giả ngu:

“Ý… ý em là sao, Duyệt Duyệt, em đang nói gì vậy?”

Tôi không do dự, tát thẳng một cái vào mặt chị ta, chị ta tròn mắt không dám tin nhìn tôi.

“Có cần tôi giúp chị nhớ lại không, chị gái thân yêu của tôi?”

Mẹ như bị kích hoạt phản xạ bảo vệ, ôm chặt lấy chị gái, mắt đỏ ngầu trừng tôi, như thể tôi mới là kẻ làm điều ác.

Tôi nhẹ nhàng ngồi xổm trước mặt họ, trên môi hiện lên một nụ cười.

“Lâm Hinh, trốn sau lưng bày mưu tính kế, cảm giác rất sướng đúng không?”

“Hôm nay, cũng đến lúc chị phải trả giá rồi.”

Chị gái che mặt bật cười, đẩy mẹ ra rồi chậm rãi đứng thẳng dậy.

6

Vẻ yếu ớt bệnh tật trên mặt chị ta đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một loại tàn độc gần như điên cuồng.

“Lâm Duyệt, mày có biết tao hận mày đến mức nào không?”

“Tại sao người bị bệnh là tao! Tại sao người sinh ra đã có phúc vận lại là mày!”

“Dựa vào đâu mà mày khỏe mạnh, muốn gì có đó, phúc khí tự khắc đưa mọi thứ tới tay mày?”

“Còn tao, mỗi ngày phải chịu đựng cơn đau, cả đêm không ngủ nổi!”

“Tại sao ngay cả quyền được sống, tao cũng phải trông chờ vào lòng thương hại của mày?”

Bố đỡ lấy mẹ, hai người ngẩn người nhìn chị gái, như thể lần đầu tiên thật sự thấy rõ con gái mình.

Tôi chỉ đứng yên đó, lạnh lùng nhìn cô ta.

Chị gái như bị ánh mắt của tôi đâm trúng, gào lên:

“Tao không cần mày thương hại!”

“Phúc vận của mày chỉ đủ để tao không chết thôi, nếu không thì sao hai lần ghép tủy đều thất bại!”

“Bác sĩ nói lần ghép thứ ba gần như là không thể, mà mẹ thì cũng nghĩ giống tao.”

Chị ta bỗng nở nụ cười, nụ cười khiến người khác nổi da gà.

“Đã là mẹ con cùng lòng, thì tất nhiên tao phải đẩy mẹ một bước, có như vậy tao mới thật sự sống được.”

Tay mẹ run rẩy, muốn ôm chị vào lòng, lại bị chị đẩy mạnh ra lần nữa.

“Tránh ra, đừng làm phiền tôi, chuyện nhỏ như vậy cũng không làm xong, tôi không có người mẹ vô dụng như bà!”