4
“Bệ hạ, thần thiếp nghe nói hôm nay Thẩm muội muội ở triều đường đại triển thần uy, đặc biệt đến chúc mừng.”
Nàng vừa nói, ánh mắt lướt qua danh sách những quan viên bị tịch thu gia sản, ánh nhìn khẽ động.
“Chỉ là, bệ hạ, yêu pháp của Thẩm muội muội tuy lợi hại, song cũng quá mức quỷ dị.”
“Thần thiếp từng nghe dân gian đồn rằng, có yêu nghiệt giáng thế, chuyên ăn nhân tâm, loạn tâm trí người, khiến quốc gia suy vong.”
“Thẩm muội muội có thần thông như vậy, lại khiến thần thiếp nhớ đến truyền thuyết về… yêu nghiệt vong quốc.”
Lời này vừa dứt, nụ cười trên mặt Tiêu Mặc Lâm lập tức cứng đờ.
Hắn vốn là một đế vương đa nghi.
Ta giúp hắn làm đầy quốc khố là thật, nhưng bốn chữ “yêu nghiệt vong quốc” kia, cũng đã chạm đúng vào thần kinh của hắn.
Nhìn ta, trong đáy mắt hắn nhiều thêm vài phần đề phòng cùng sợ hãi.
Nàng ta đang nhắc nhở hoàng đế: ta đã có thể khiến người khác nói thật, cũng có thể khiến long ỷ của hắn không vững.
Một thanh đao quá sắc bén, nếu không thể khống chế, cách tốt nhất chính là bẻ gãy nó.
“Quý phi nương nương đây là sợ rồi sao?”
Nàng khẽ cười lạnh, giọng nói nhẹ nhàng:
“Sợ ư? Bổn cung đi đứng đoan chính, ngồi ngay thẳng, có gì phải sợ?”
“Chỉ là muội muội, thuật pháp yêu tà như vậy, chẳng lẽ không sợ thiên khiển sao?”
Nàng quay sang nhìn Tiêu Mặc Lâm, đôi mắt ngấn lệ, dáng vẻ đáng thương:
“Bệ hạ, đêm qua thần thiếp mộng thấy tiên hoàng. Tiên hoàng quở trách thần thiếp không thể phò tá bệ hạ chu toàn, để yêu nghiệt quấy nhiễu triều cương. Thần thiếp khẩn cầu bệ hạ, cho mời Khâm Thiên Giám đo lường một phen, để chính danh chính ngôn!”
Tiêu Mặc Lâm do dự.
Hắn nhìn ta, ánh mắt lập lòe bất định.
Ta biết, nếu không làm gì thêm nữa, hôm nay chính là ngày chết của ta.
Khâm Thiên Giám giám chính, nghe nói là bà con xa của Liễu quý phi.
Hắn cầm la bàn, xoay quanh ta ba vòng, lẩm nhẩm niệm chú hồi lâu, rồi chỉ thẳng vào ta hét lớn:
“Yêu nghiệt! Đây là hồ ly ngàn năm chuyển thế! Nếu không trừ đi, Đại Ly tất vong! Bệ hạ! Xin lập tức chém chết yêu nữ này!”
Sắc mặt Tiêu Mặc Lâm trong khoảnh khắc trắng bệch như tờ giấy.
Bốn phía thị vệ đồng loạt tuốt đao ra khỏi vỏ, hàn quang lạnh lẽo phủ khắp đại điện.
Liễu quý phi đứng nơi xa, vẻ đắc ý trong mắt giấu cũng không giấu nổi.
“Bệ hạ, vì xã tắc giang sơn, ngài tuyệt đối không thể mềm lòng a.”
Ta nhìn khắp đại điện sát khí đằng đằng, bỗng bật cười.
“Nếu thần thiếp là yêu nghiệt, vì sao không mê hoặc bệ hạ, để đem giang sơn tặng thẳng cho phụ thân thần thiếp? Vì sao lại giúp bệ hạ sung túc quốc khố? Vì sao lại giúp bệ hạ thanh trừng hậu cung?”
Ta cười lạnh, bất ngờ xoay người, đối diện Liễu quý phi.
“Bệ hạ nghi thần thiếp là yêu, nhưng ngài có từng nghĩ đến, vị quý phi ôn nhu đoan trang luôn ở cạnh ngài đây, rốt cuộc là thứ gì?”
Sắc mặt Liễu quý phi khẽ biến, nhưng nhanh chóng trấn định trở lại:
“Thẩm muội muội, đến lúc chết vẫn còn muốn kéo bổn cung theo sao?”
“Có phải kéo theo hay không, thử một lần là rõ.”
Ta cất giọng lớn, tiếng nói vang vọng khắp điện:
“Bệ hạ! Thần thiếp nguyện đánh cược cùng quý phi nương nương một phen!”
“Cược gì?” Tiêu Mặc Lâm hỏi.
“Cược xem yêu pháp của thần thiếp, có thể đo được lòng thật của quý phi nương nương hay không!”
Ta giơ tay chỉ Liễu quý phi:
“Quý phi nương nương từ đầu đến cuối vẫn không dám bước vào phạm vi mười trượng quanh thần thiếp, chỉ e trong lòng có bí mật gì không tiện để người khác biết chăng?”
“Nếu nàng dám bước tới, đứng cạnh thần thiếp mười hơi thở, thần thiếp cam nguyện lập tức chịu tội, tuyệt không kêu oan!”
“Nhưng nếu nàng không dám, hoặc mở miệng nói ra điều gì… xin bệ hạ lập tức ban nàng tử tội!”
Sắc mặt Liễu quý phi rốt cuộc cũng thay đổi.
Tiêu Mặc Lâm nhìn ta, lại quay sang nhìn Liễu quý phi.
Hắn cũng muốn biết, vị ái phi luôn ôn nhu hiền thục, thế lực gia tộc vững mạnh này, có phải cũng giấu hắn điều gì.
Tiêu Mặc Lâm nhìn Liễu quý phi.
“Ái phi ngày thường đoan trang hiền hậu nhất, hẳn là… không có gì khuất tất chứ?”
“Được.”
Liễu quý phi thẳng lưng, chậm rãi bước về phía ta.
“Tấm chân tình của bổn cung đối với bệ hạ, trời đất chứng giám! Hôm nay để ngươi, yêu nữ, tâm phục khẩu phục!”
Còn năm bước.
Bước chân Liễu quý phi khựng lại, trán rịn mồ hôi.
Còn ba bước.
Sắc mặt nàng tái dần, môi mím chặt, tựa như đang kiềm chế điều gì đó.
Nàng đang kháng cự.
Nàng đang dùng nghị lực kinh người, chống lại cơn xung động muốn thốt ra lời thật.
Một hơi.
Hai hơi.
Ba hơi.
Nàng thật sự không mở miệng!
Tiêu Mặc Lâm nhẹ nhàng thở phào, nét cười dần hiện trên gương mặt:
“Xem ra ái phi quả nhiên là…”
Ngay đúng lúc ấy.
Liễu quý phi cất tiếng:
Chương 2
5
“Tiêu Mặc Lâm, ngươi là đồ heo ngu! Ta là mật thám của Bắc Mạc! Cả nhà ta đều là mật thám!”
“Trong canh sâm ta đưa ngươi uống, có hạ độc dược mãn tính!”
“Không quá ba năm ngươi nhất định sẽ đột tử! Đến lúc đó thiết kỵ Bắc Mạc sẽ nam hạ, ta sẽ lấy đầu ngươi làm chén rượu! Lột da ngươi làm trống trận! Ha ha ha ha ha!”
“Mỗi đêm ngủ cạnh ngươi, ta đều thấy buồn nôn! Ngươi đúng là thứ tôm mềm chân yếu! Phế vật! Rác rưởi!”
Toàn trường lặng như tờ.
Đám cấm quân vừa rồi còn hô hào chém giết, lúc này quên cả giơ đao, kẻ nào kẻ nấy há hốc miệng, kinh hãi không thôi.

