Thầy Lý quen biết tôi có chút ngạc nhiên:

“Cô Giang, sao cô lại tới đây?”

Tôi cố giữ giọng bình tĩnh:

“Kỷ Thâm đâu, anh ấy về rồi à? Không có sinh viên nào ở lại sao?”

“Không có, nhưng tôi thấy Dương Tri Ngữ lên xe của giáo sư Kỷ…”

Thầy Lý muốn nói lại thôi, hạ giọng tiến lại gần:

“Cô Giang, tôi biết cô vì thể diện của giáo sư Kỷ, sợ người ta nói anh ấy trèo cao nên mới kín tiếng chuyện hôn nhân.”

“Nhưng luôn có người không biết hai người đã kết hôn, trong chuyện nam nữ rất dễ xảy ra va chạm…”

Cuộc hôn nhân giữa tôi và Kỷ Thâm, chưa bao giờ được ai coi trọng.

Con gái hiệu trưởng muốn lấy một tiến sĩ xuất thân nông thôn, dù anh có xuất sắc đến đâu, trong mắt nhiều người vẫn chỉ là kẻ chân lấm tay bùn.

Chúng tôi không có hôn lễ, không tiệc cưới, ngay cả nhẫn trao nhau cũng chỉ là một cặp bạc đơn giản.

Tôi không bận tâm.

Điều tôi muốn, từ đầu đến cuối chỉ là hạnh phúc bình yên.

Màn hình điện thoại lại sáng lên.

Dương Tri Ngữ cập nhật trạng thái, dòng chữ nhỏ kèm theo một tấm ảnh nắm tay:

“Có người nói, khi mười ngón tay đan vào nhau, đường sinh mệnh sẽ giao nhau.”

Trong ảnh, nơi cổ tay của đôi tay đan chặt ấy lộ ra một đoạn dây đồng hồ.

Là món quà sinh nhật năm ngoái tôi tặng Kỷ Thâm.

Trên đời không có nhiều trùng hợp đến vậy.

Kỷ Thâm đã ngoại tình.

Đến khi nước mắt rơi xuống đất, tôi mới mơ hồ nhận ra.

Nước mắt là hình tròn, khi rơi xuống lại kéo thành một sợi mảnh.

Như một lưỡi kéo cùn.

Chậm rãi cắt tôi ra.

Tôi mở khung trò chuyện với Dương Tri Ngữ:

“Kỷ Thâm đã kết hôn rồi, cô giáo hy vọng em không bị lừa.”

Cô ta gửi lại một cái đầu mèo đáng yêu.

“Cô Giang, không cần nói vòng vo, em luôn biết hai người đã kết hôn mà.”

“Nhưng thì sao chứ, tình yêu đâu có phân trước sau.”

Điện thoại rung lên, Dương Tri Ngữ gửi tới mấy đoạn video.

Trong quán bar ồn ào, Kỷ Thâm – người thường ngày không đụng một giọt rượu – cau mày, mạnh mẽ giật lấy ly cocktail trong tay Dương Tri Ngữ:

“Để tôi uống thay cô ấy.”

Nhưng mỗi dịp lễ tết tiếp đãi trưởng bối, anh luôn dùng trà thay rượu, ngay cả cha tôi cũng chưa từng là ngoại lệ.

Trong tiệm làm móng, anh ngồi một bên, ánh mắt nhìn Dương Tri Ngữ chăm chú như đang làm nghiên cứu học thuật.

Bộ móng dài đính đá mới làm sắc bén đầy áp lực, khi được hỏi có đẹp không, Kỷ Thâm khẽ cười, hạ giọng:

“Ừ, đương nhiên là đẹp.”

Sinh nhật năm ngoái, bạn bè tặng tôi một chiếc sườn xám.

Rõ ràng thanh nhã đoan trang, tôi mặc thử hỏi anh, anh chỉ liếc một cái đã nổi giận.

Trán tựa lên vai tôi, giọng trầm đục:

“Đừng mặc cho người khác nhìn… Anh không thích, em cứ như bình thường là được rồi.”

Từng đoạn từng đoạn, ghép lại thành một Kỷ Thâm mà tôi chưa từng thấy.

Hoàn toàn khác với người chồng trầm ổn dịu dàng mà tôi quen suốt tám năm qua.

“Cô Giang, ở bên em anh ấy mới giống như đang thật sự sống, cô không thấy vậy sao?”

3

Ngoài cửa sổ, tuyết rơi không tiếng động.

Ngày đầu gặp Kỷ Thâm, cũng là một ngày tuyết lớn như thế.

Anh cầm chiếc ô rách, đầu tai lạnh đến đỏ ửng.

“Bạ—bạn học, thẻ của bạn rơi rồi.”

Hơi thở làm mờ cặp kính, vậy mà tôi lại nhìn rõ đôi mắt đẹp sau tròng kính ấy.

Tim vô cớ đập lỡ một nhịp.

Tôi đã không nhìn lầm người.

Kỷ Thâm ăn ở quầy rẻ nhất trong căng-tin, cũng phải chắt chiu tiền mua cho tôi chiếc đèn bàn bảo vệ mắt.

Tôi chủ động tỏ tình, anh luống cuống từ chối, thấp giọng nói:

“Anh không xứng với em.”

Nhưng mỗi khi có người quấy rối tôi, anh luôn đứng chắn trước mặt.

Cứ thế bảo vệ tôi suốt bốn năm.

Ngày tốt nghiệp, tôi dùng mối quan hệ của cha, nhẹ nhàng đẩy suất ở lại trường về phía Kỷ Thâm.

Từ đó, chàng trai nghèo bước ra từ núi lớn có chốn dung thân nơi thành phố.

Kỷ Thâm khóc trước mặt tôi, khóc như một đứa trẻ.

Anh nói:

“Vân Oanh, anh sẽ không phụ em.”

Sau khi kết hôn, anh không để tôi làm một việc nặng nào, ngay cả khói dầu trong bếp cũng không nỡ để tôi dính đến nửa phần.