Hoắc Hành Chu sửng sốt nhìn tôi, anh ta bắt đầu hoảng loạn:

“Minh Đường! Đừng liều mạng! Giờ không phải lúc thể hiện! Em có chắc chắn không? Em có biết nguy hiểm đến mức nào không?”

Tôi bật cười tự giễu:

“Vốn dĩ cũng không mấy chắc chắn, bây giờ…”

Tôi nhìn bàn tay bị thương của mình.

“Càng không chắc hơn nữa.”

Hoắc Hành Chu nghẹn lời.

Nhưng tôi vẫn kiên định nhìn về phía Mejiev.

“Nếu không làm gì cả, thì cả tia hy vọng cuối cùng cũng mất.

Tướng Mejiev, tôi là bác sĩ. Một khi đã lên bàn mổ, tôi sẽ làm hết sức mình. Nhưng tôi không thể đảm bảo tuyệt đối sẽ thành công.

Có phẫu thuật hay không, xin hãy quyết định cho rõ.”

Ánh mắt sắc bén của Mejiev dừng lại trên gương mặt tôi ít nhất mười giây.

Căn phòng khám im phăng phắc, chỉ còn tiếng nấc nghẹn khó chịu của Nhậm Miểu Miểu.

Hoắc Hành Chu như phát điên, không màng đến những người lính châu Phi đang nắm chặt súng,

lao tới bên tôi:

“Em có biết điều kiện ở đây khắc nghiệt thế nào không? Một ca mổ bình thường cũng có nguy cơ nhiễm trùng cao, chứ nói gì đến kỹ thuật chưa được kiểm chứng này.”

Tôi ngẩng đầu nhìn Hoắc Hành Chu:

“Ba năm qua, từng ngày từng đêm, tôi đều vì nó mà nỗ lực.

Nó quý giá hơn cả mạng sống của tôi.

Nếu chỉ có một người tin vào kỹ thuật này, thì người đó — chỉ có thể là tôi.”

Hoắc Hành Chu tái mặt.

“Anh không biết… không biết với em, nó lại quan trọng đến thế…”

Tôi lắc đầu:

“Giờ thì chẳng còn gì quan trọng nữa. tôi cũng chẳng còn chút ảo tưởng nào về anh.”

Mejiev bước qua một bên, gọi điện cho Karon. Một lúc sau, hắn quay lại, đeo khẩu súng sau lưng.

Nòng súng đã không còn chĩa vào tôi.

“John từng nói cô là chuyên gia hộp sọ đến từ Trung Quốc — Flora.”

“Tướng quân Karon bằng lòng tin cô.”

“Là tôi.” Tôi đón lấy ánh mắt hắn, không chút do dự.

“Nhưng tôi cần vào phòng phẫu thuật ngay bây giờ. Mỗi phút trôi qua, là đang giành người từ tay tử thần.”

Mejiev không do dự thêm, vung tay ra lệnh:

“Chuẩn bị xe! Đưa bác sĩ Flora đến phòng mổ ngay!”

Nói rồi, hắn ra lệnh trói toàn bộ những người còn lại.

Tôi quay lại nhìn John và Song Song, khẽ gật đầu trấn an.

Mejiev nhe răng cười, để lộ hàm răng trắng đều:

“Nhưng họ — cũng phải theo.”

Tôi gật đầu.

Dưới ánh mắt đau đớn và tuyệt vọng của Hoắc Hành Chu, tôi ngồi lên xe của Mejiev.

7

Tôi đến đại bản doanh của tướng quân Karon.

Ở đây, ai cũng cầm súng trong tay.

Người theo sau tôi trên suốt đoạn đường đều không thể đi thẳng hàng một cách bình thường vì căng thẳng.

Tôi bước đến bên ngoài phòng vô trùng, thay đồ xong, nhìn thấy em trai của tướng quân Karon – Saipan – đang nằm yên lặng tại chỗ, mọi chỉ số sinh tồn đều phụ thuộc vào dịch dinh dưỡng.

Phòng phẫu thuật đơn sơ, thậm chí có phần tạm bợ, được gấp rút chuẩn bị.

Đèn phẫu thuật bật sáng.

Tôi thuần thục đeo găng tay vô trùng, phớt lờ cơn đau nhói từ vết thương trên tay, bình tĩnh ra lệnh: “Chuẩn bị gây mê, liều lượng theo phương án lần trước của tôi. Dụng cụ kiểm tra khử trùng lần hai. John, anh làm phụ mổ cho tôi. Những người còn lại giữ yên lặng, không cần thiết thì không được vào.”