Người nhà của Tiền Chí Viễn có ở đây không?”

Y tá trực lần thứ ba gọi cái tên này.

Tôi dắt tay con gái năm tuổi là Đoá Đoá, đang định lên tiếng.

Một người phụ nữ mặc áo khoác màu be bước nhanh tới: “Có, tôi là vợ anh ấy.”

Tôi sững người.

Cô ta bế theo một bé trai khoảng ba tuổi, bé gọi cô ta là mẹ.

Y tá nhìn vào máy tính: “Tiền Chí Viễn, 35 tuổi, giường số 206 khu B, người nhà ký tên.”

Người phụ nữ cầm bút, thành thạo ký tên mình.

Tôi đứng cách đó mười mét, nhìn ba chữ cô ta ký – Bạch Lộ Lộ.

Kết hôn sáu năm, lần đầu tiên tôi biết.

Chồng tôi còn có một gia đình khác.

Đoá Đoá kéo nhẹ vạt áo tôi: “Mẹ ơi, sao cô kia lại nói là vợ của ba?”

Tôi cúi xuống, xoa đầu con bé.

“Vì ba đã lừa dối mẹ con mình.”

Tôi đứng dậy, lấy điện thoại ra chụp bóng lưng người phụ nữ kia khi rời đi.

Hôm nay là thứ Bảy, tôi đưa con đi khám sức khoẻ.

Còn chồng tôi? Anh ấy nói đi công tác ở Thượng Hải.

01

Báo cáo khám sức khoẻ của Đoá Đoá phải đợi ba ngày.

Nhưng tôi không thể chờ ba ngày.

Tôi gửi con cho mẹ ruột, một mình lái xe quay lại bệnh viện.

Giường số 206 khu B.

Cửa phòng bệnh khép hờ, tôi đứng ở cửa nhìn vào trong.

Tiền Chí Viễn nằm trên giường, chân phải bó bột.

Người tên Bạch Lộ Lộ đang gọt táo cho anh ta.

Đứa bé trai ba tuổi ngồi cuối giường chơi máy tính bảng.

“Chồng à, bác sĩ nói anh phải nằm ít nhất hai tháng.” Giọng Bạch Lộ Lộ nhẹ nhàng, “Bên công ty tính sao?”

“Không sao, anh nói với Giang Hiểu Tang là anh đi công tác Thượng Hải rồi, cô ta sẽ không nghi ngờ đâu.”

Giọng Tiền Chí Viễn mang theo ý cười, “Cô ta thế nào em còn lạ gì, ngốc lắm.”

Tôi siết chặt tay, móng tay bấm vào lòng bàn tay.

“Đúng vậy.” Bạch Lộ Lộ cười, “Nếu cô ta thông minh thì đã không bị anh lừa suốt sáu năm.”

“Không sai.” Tiền Chí Viễn xoa đầu bé trai, “Con trai, gọi ba nào.”

Đứa trẻ ngẩng đầu lên: “Ba.”

“Ngoan.” Tiền Chí Viễn cười đầy âu yếm, “Đợi ba khỏi, ba dẫn con đi Disneyland.”

Tôi lùi lại một bước.

Sáu năm qua, chưa từng thấy anh ta nói chuyện với Đoá Đoá bằng giọng điệu như vậy.

Câu nói nhiều nhất mà anh ta dành cho tôi là: “Em phiền quá đấy!”

Tôi không bước vào.

Tôi quay người đi đến văn phòng nội trú bệnh viện.

“Xin chào, tôi muốn tra thông tin nhập viện của bệnh nhân Tiền Chí Viễn.”

“Xin hỏi chị là…”

“Tôi là vợ anh ấy.”

Nhân viên nhìn máy tính, rồi lại nhìn tôi: “Xin lỗi, trong hệ thống ghi người liên hệ khẩn cấp của Tiền Chí Viễn là cô Bạch Lộ Lộ, mối quan hệ: vợ.”

Tôi cười.

“Thế còn tôi?”

“Chị…” nhân viên có phần khó xử, “Hệ thống không có thông tin của chị.”

Tôi lấy điện thoại ra, phóng to ảnh giấy đăng ký kết hôn.

“Đây là giấy đăng ký kết hôn của tôi và Tiền Chí Viễn. Đăng ký ngày 20 tháng 5 năm 2018, đến nay tròn sáu năm.”

Sắc mặt nhân viên thay đổi.

“Cái này…”

“Làm ơn in cho tôi một bản thông tin nhập viện của anh ấy.” Giọng tôi bình thản, “Tôi cần giữ làm bằng chứng.”

Cô ấy do dự một chút, rồi vẫn giúp tôi in.

Tôi nhìn tờ giấy.

Người liên hệ khẩn cấp: Bạch Lộ Lộ.

Mối quan hệ: vợ.

Số điện thoại: 1387792.

Tôi gấp tờ giấy lại, bỏ vào túi.

Ra khỏi bệnh viện, tôi không về nhà ngay.

Tôi lái xe đến một văn phòng luật sư ở trung tâm thành phố.

Bạn học cấp ba Lâm Tri Hạ hiện là đối tác ở đó.

“Hiểu Tang?” cô ấy ngạc nhiên khi thấy tôi, “Sao cậu đến đây?”

Tôi đặt tờ giấy thông tin nhập viện trước mặt cô ấy.

Cô ấy xem xong, sắc mặt sa sầm.

“Song hôn?”

“Chưa chắc.” Tôi nói, “Nhưng tớ cần cậu điều tra một việc.”

“Chuyện gì?”

“Bạch Lộ Lộ, số CMND, tình trạng hôn nhân, tài sản đứng tên.”

Lâm Tri Hạ nhìn tôi một cái, rồi gật đầu.

“Cho tớ hai ngày.”

02

Hai ngày sau, kết quả điều tra của Lâm Tri Hạ có rồi.

Còn tệ hơn tôi tưởng.

Bạch Lộ Lộ, 28 tuổi, chưa kết hôn.

Nhưng đứng tên một căn hộ.

Địa chỉ là: Căn 1802, đơn nguyên 2, toà 17, khu Tinh Hà Loan.

Căn hộ đó được mua đứt ba năm trước.

Tổng giá trị: 3,87 triệu.

Người thanh toán: Tiền Chí Viễn.

“Ba năm trước…” giọng tôi run run, “khi Đoá Đoá mới hai tuổi.”

“Chưa hết.” Lâm Tri Hạ lật thêm một trang, “Con trai của Bạch Lộ Lộ năm nay ba tuổi hai tháng.”

“Vậy là…”

“Vậy là họ ở bên nhau ít nhất bốn năm rồi. Khi con gái cậu mới một tuổi, anh ta đã có người phụ nữ khác bên ngoài.”

Tôi ngồi bệt xuống ghế sofa, không nói nổi một lời.

Năm đó, tôi bị trầm cảm sau sinh, khóc suốt ba tháng trời.

Còn Tiền Chí Viễn thì sao?

Anh ta bảo tôi làm quá.

Anh ta nói phụ nữ khác sinh xong hôm sau đã có thể xuống giường làm việc.

Anh ta nói tôi không xứng làm mẹ.

Tôi tưởng lỗi là ở mình.

Tôi cố gắng điều chỉnh, nỗ lực làm vợ tốt, mẹ tốt.

Giờ tôi mới hiểu, anh ta vốn chẳng hề quan tâm.

Khi tôi vật lộn với trầm cảm, thì anh ta bận rộn sinh con với người khác.

“Hiểu Tang.” Lâm Tri Hạ nắm tay tôi, “Cậu định làm gì?”

Tôi hít một hơi thật sâu.

“Cậu giúp tớ tra xem mấy năm nay, anh ta đã chuyển bao nhiêu tiền cho Bạch Lộ Lộ.”

“Được.”

“Còn nữa, tra giúp tớ xem dưới tên Tiền Chí Viễn có tài sản nào khác không.”

“Không vấn đề.”

Tôi đứng dậy.

“Tớ cần về nhà một chuyến, thu thập vài thứ.”

03

Về đến nhà, tôi bắt đầu lục lọi khắp nơi.

Phòng làm việc của Tiền Chí Viễn bình thường không cho tôi vào.

Anh ta nói trong đó có tài liệu công ty quan trọng.

Tôi chưa từng nghi ngờ.

Giờ nghĩ lại, thật nực cười.

Tôi dùng chìa khoá dự phòng mở cửa phòng làm việc.

Trong tủ sách có một ngăn kéo có khoá.

Chìa khoá nằm trong túi áo vest cũ của anh ta.

Anh ta không ngờ tôi sẽ lục túi anh ta.

Anh ta nghĩ tôi ngốc.

Trong ngăn kéo có ba thứ.

Thứ nhất, là một xấp giấy sao kê chuyển khoản ngân hàng.

Từ năm 2020 đến 2024, anh ta đã chuyển cho Bạch Lộ Lộ tổng cộng 4 triệu 120 ngàn.

Thứ hai, là bản sao giấy chứng nhận sở hữu nhà.

Căn hộ ở Tinh Hà Loan, tên trên sổ là Bạch Lộ Lộ, nhưng ở mục ghi chú có dòng: sở hữu chung.

Thứ ba, là một tấm ảnh.

Bạch Lộ Lộ bế một em bé sơ sinh, Tiền Chí Viễn đứng bên cạnh, cười rạng rỡ.

Mặt sau tấm ảnh ghi: Ngày 15 tháng 7 năm 2021, Tiểu Bảo chào đời.

Tôi cầm điện thoại, chụp lại từng món một.

Sau đó, tôi mở máy tính của anh ta.

Mật khẩu là ngày sinh của mẹ anh ta.

Anh ta đúng là hiếu thảo với mẹ.

Trong hộp thư có rất nhiều email.

Tôi tìm được bản sao lưu đoạn chat giữa anh ta và Bạch Lộ Lộ.

【Vợ ơi, hôm nay Tiểu Bảo biết gọi ba rồi.】

【Thật à? Tuyệt quá! Em tan làm sẽ về ngay!】

【Được, anh làm thịt kho tàu cho em.】