【Chương 4】

Cố Diễn lảo đảo rời đi.

Tôi đoán đêm nay anh ta sẽ không dễ ngủ đâu.
Nhưng… có liên quan gì đến tôi?

Tôi ung dung tắm cho Đa Đa, kể chuyện cổ tích cho con nghe, rồi mở laptop để bắt đầu bước tiếp theo trong kế hoạch.

Quả nhiên, Lâm Vi Vi không làm tôi thất vọng.

Trên tài khoản phụ của cô ta trên Weibo, đã bắt đầu “khoe tình” lén lút.

Một bức ảnh là chiếc túi Hermès phiên bản giới hạn do Cố Diễn tặng, caption: “Cảm ơn anh yêu, thích lắm luôn [trái tim].”

Một bức ảnh khác là gương mặt nghiêng lúc ngủ của Cố Diễn, caption:
“Đêm có anh, ngủ ngon thật.”

【Tạch tạch… văn phong đúng kiểu mấy bạn nhỏ lớp mẫu giáo trong trường của Đa Đa.】

Tôi chuyển sang nick phụ, lập luôn một tài khoản mới tên là “Người Quan Sát Drama Nhà Giàu”.

Sau đó, tôi liên hệ với vài tài khoản giải trí hay hợp tác, gửi cho họ link Weibo của Lâm Vi Vi.

【Chị em ơi, bắt đầu vô việc nào.】

Kèm theo caption cực “giật gân”:
“Sốc! Tổng giám đốc họ Cố của một tập đoàn niêm yết nghi bị ngoại tình trong hôn nhân, tiểu tam là nữ sinh thanh thuần? Có ảnh, có bằng chứng rõ ràng!”

Tôi không cần bịa chuyện, chỉ cần đưa những gì chính Lâm Vi Vi tự đăng… tới trước mắt công chúng.

Nhà họ Cố sợ nhất điều gì?

Là mất mặt.

Một tiểu tam đang nuôi mộng trèo lên chính thất, sẽ khiến danh tiếng của nhà họ bị dẫm nát dưới chân.

Tôi đang “dọn dẹp nhà cửa” giúp họ đó chứ.

Sau khi làm xong tất cả, tôi tắm nước nóng thật thư thái, đắp mặt nạ, và ngủ một giấc ngon lành.

Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng điện thoại rung liên hồi.

Mở ra xem, mấy chục cuộc gọi nhỡ – toàn bộ đều là từ… Cố Diễn.

Top 10 từ khóa hot trên Weibo thì có tới 3 cái liên quan đến nhà họ Cố:

#TổngGiámĐốcCốNgoạiTình

#NữSinhĐạiHọcThanhThuầnLâmViVi

#ChínhThấtTôVãn

Trang Weibo của Lâm Vi Vi đã bị cư dân mạng “đào” sạch từ A tới Z, đến cả điểm thi đại học cũng bị moi ra cho bằng được.

Phần bình luận thì khỏi nói – chửi rát mặt.

“Sinh viên thời nay học hành để cho chó à? Làm tiểu tam mà còn hống hách?”

“Tô Vãn tội quá trời, chồng thì ngoại tình, tiểu tam thì lồng lộn đòi lên làm vợ cả, làm dâu nhà giàu cũng chẳng dễ đâu…”

“Ủa mấy má chưa đọc tin à? Nghe nói chị vợ mới là trùm cuối đó! Xinh đẹp, giỏi giang, chăm lo nhà chồng đâu ra đấy. Là Cố Diễn không xứng với chị ấy mới đúng!”

【Ủa? Sao còn có người khen mình nữa vậy?】

Tôi tò mò bấm vào avatar thì nhận ra – là chị em trong “Liên minh nạn nhân của tình cũ” ra tay.

Một trong những người yêu cũ của Cố Diễn – giờ là fashion blogger – đã dùng tài khoản phụ ẩn danh đăng bài, liệt kê chi tiết những đóng góp của tôi cho nhà họ Cố suốt ba năm qua, tiện thể tố thêm mấy phốt sở khanh của anh ta.

【Chị em làm tốt lắm! Nhớ chuyển khoản lì xì cảm ơn sau nhé~】

Tôi đang đọc ngon lành thì điện thoại lại hiện lên cuộc gọi – là Cố Diễn.

Tôi nhấn nút nghe với tốc độ… từ tốn hết mức.

“Tô Vãn! Có phải cô làm không?!” – đầu dây bên kia, anh ta gào lên tức tối.

【Chúc mừng, trả lời đúng rồi đó. Nhưng tiếc là… không có phần thưởng.】

Tôi giả vờ ngạc nhiên: “Hả? Em làm gì cơ? Em mới ngủ dậy, chưa biết chuyện gì luôn á.”

“Cô đừng có giả bộ nữa! Chuyện hot search, ngoài cô ra còn ai vào đây?!” – anh ta rít lên.

“Cố tổng, anh đánh giá tôi cao quá rồi. Tôi chỉ là một bà nội trợ toàn thời gian, làm gì có khả năng đó?

Mà cô Lâm thì lại hay thích chia sẻ cuộc sống lên mạng xã hội, nhỡ đâu là do cô ta lỡ tay thì sao?”

Tôi nhẹ nhàng đá quả bóng về phía người đẹp của anh ta.

Cố Diễn bị tôi nói nghẹn họng, ú ớ không phản bác được.

Giờ chắc đầu óc anh ta loạn như cái chợ.

Một bên là áp lực dư luận như sóng thần ập tới, một bên là “tình yêu đích thực” đang mang thai, còn một bên là tôi – chính thất đang đóng vai nạn nhân thuyết phục lòng người.

“Vãn Vãn, em đừng giận nữa. Chuyện này anh sẽ xử lý ổn thỏa. Em tin anh nhé…”

Giọng anh ta dịu hẳn, bắt đầu chuyển sang đánh vào tình cảm.

“Cố Diễn, tôi chỉ hỏi anh một câu – đơn ly hôn, anh có ký không?”

“Tôi…”

“Không ký phải không? Ừ, tôi hiểu rồi.”

Tôi dứt khoát cúp máy.

Sau đó, tôi thay một bộ suit chỉnh chu, trang điểm nhẹ nhàng, rồi dắt Đa Đa ra khỏi nhà.

Điểm đến của mẹ con tôi – là một nhà hàng gia đình mà Đa Đa thích nhất.

Tôi biết, bà chủ nhà hàng này là một “fan cứng” của mấy chuyện buôn dưa lê, và cũng là thành viên ngoài rìa của nhóm mấy bà phu nhân bạn mẹ chồng tôi.

Tôi cố tình bước ra ngoài thật đàng hoàng, để đóng trọn vai “người vợ bị phản bội đầy kiêu hãnh”.

Quả nhiên, vừa bước vào là mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía chúng tôi.

Bà chủ nhà hàng lập tức chạy tới đón, ánh mắt đầy thương cảm và quan tâm.

“Cô Tô, cô… cô vẫn ổn chứ? Trên mạng người ta nói…”

Tôi miễn cưỡng mỉm cười, viền mắt đỏ hoe: “Không sao đâu, mọi chuyện qua rồi. Hôm nay tôi chỉ muốn đưa Đa Đa ra ngoài thư giãn một chút.”

Vẻ mặt mạnh mẽ nhưng đầy tổn thương của một người mẹ vì con mà kiên cường –
lập tức chạm vào dây cảm xúc của tất cả những người phụ nữ có mặt.

“Cô Tô đúng là người mẹ tuyệt vời!” “Loại đàn ông đó, bỏ được là đúng quá rồi!”

“Chuẩn! Phụ nữ phải tự đứng vững! Cô giỏi như vậy, rời xa hắn chỉ có thể sống tốt hơn!”

【Cảm ơn mấy chị em nha, khí thế hừng hực, cảm xúc lên đúng tông luôn.】

Tôi đang tận hưởng khoảnh khắc được “vạn người thương cảm”, thì nhà hàng lại xuất hiện một vị khách không mời mà đến.

Lâm Vi Vi.

Cô ta đeo kính râm, bịt khẩu trang, nhưng cái bộ suit Chanel mà hôm qua cô ta khoe trên Weibo đã vô tình tố cáo thân phận.

Cô ta đi thẳng về phía tôi, ánh mắt đầy oán hận.

【Ồ? Dám đến tận đây kiếm chuyện à? Xem ra dân mạng còn chửi nhẹ tay quá.】

Vở kịch hay, chuẩn bị mở màn rồi.

【Chương 5】

Lâm Vi Vi đứng ngay trước mặt tôi, gỡ kính râm xuống.

Đôi mắt cô ta sưng đỏ, rõ ràng đã khóc, nhưng ánh nhìn hướng về phía tôi vẫn đầy khiêu khích.

“Tô Vãn, là cô làm đúng không?!”

【Chứ ai? Cô nghĩ tự mình mua hot search rồi tự chửi mình cho vui à?】

Tôi lấy khăn ăn lau miệng một cách tao nhã, ngẩng đầu lên, nhìn cô ta với gương mặt vô tội:
“Cô Lâm, cô đang nói gì vậy? Tôi nghe không hiểu.”

“Đừng có giả bộ nữa! Đồ đàn bà độc ác! Cô ghen tị vì A Diễn yêu tôi nên mới dùng mấy trò dơ bẩn này để hủy hoại tôi!”

Cô ta bắt đầu gào lên, khiến cả nhà hàng quay đầu nhìn.

Đa Đa đặt cái nĩa xuống, cau mày nói:
“Cô ơi, cô nói to quá… làm gấu bông của cháu bị giật mình rồi.”Cô ta bị con nít làm nghẹn một câu, sắc mặt càng khó coi hơn.

Tôi vỗ về lưng Đa Đa, rồi nhìn sang Lâm Vi Vi, nói nhẹ nhàng:

“Cô Lâm, đây là nơi công cộng. Nếu cô muốn phát điên, làm ơn chọn chỗ khác.”

“Tôi phát điên á? Tô Vãn, cô giật chồng tôi, giờ còn muốn hủy danh tiếng tôi?! Tôi liều với cô!”

Vừa nói, cô ta vừa lao tới, tay múa loạn như muốn đánh nhau thật.

【Giả vờ ăn vạ? Kỹ năng quá gà.】

Tôi chẳng thèm nhúc nhích, chỉ nghiêng nhẹ người.

Lâm Vi Vi vồ hụt, gót giày trượt một cái, cả người ngã nhào xuống đất.

“Áaaa!” – cô ta kêu lên một tiếng, ôm bụng, mặt tái mét như giấy.

“Đau quá… bụng tôi… con tôi…”

Mồ hôi lạnh túa ra trên trán cô ta.

Cả nhà hàng sững sờ.

Tôi giật mình.

【Không đùa chứ? Mới vậy đã ngã sấp mặt? Kế hoạch tôi còn chưa triển khai xong mà, cô đừng out game sớm thế chứ!】

Dù không ưa cô ta, nhưng cái thai trong bụng là vô tội.

Tôi lập tức quay sang gọi bà chủ nhà hàng: “Mau! Gọi xe cứu thương!”

Rồi tôi quỳ xuống, định kiểm tra xem tình hình thế nào.

Nhưng Lâm Vi Vi hất tay tôi ra, ánh mắt đầy thù hận:

“Đừng đụng vào tôi! Là cô… chính cô đã đẩy tôi! Nếu con tôi có mệnh hệ gì… tôi làm ma cũng không tha cho cô!”

Cô ta muốn đổ hết tội lên đầu tôi.

Cả nhà hàng bắt đầu xôn xao.

“Trời ơi, chẳng lẽ là cô Tô đẩy thật?” “Không giống lắm, tôi thấy cô ấy đứng im mà.” “Không ai biết được đâu, phụ nữ ghen lên thì chuyện gì cũng làm được.”

Tôi mặc kệ đám đông bàn tán, chỉ lạnh lùng nhìn cô ta:

“Cô Lâm, ở đây gắn camera khắp nơi. Tôi có đẩy cô hay không, đợi công an đến rồi sẽ rõ.”

Sự điềm tĩnh của tôi khiến ánh mắt Lâm Vi Vi thoáng qua một tia hoảng loạn.

Xe cứu thương tới rất nhanh.

Khi cô ta được đưa lên cáng, vẫn níu chặt tay áo Cố Diễn, khóc như mưa như gió.

À đúng rồi, quên nói – Cố Diễn cũng tới.

Chắc là do cô ta báo.

Anh ta nhìn Lâm Vi Vi đang nằm trên cáng, rồi quay sang nhìn tôi với gương mặt bình thản – ánh mắt phức tạp vô cùng.

“Tô Vãn… rốt cuộc là chuyện gì vậy?”

“Như anh thấy đó.” – tôi nhún vai – “Cục cưng của anh tự té, rồi đổ cho tôi đẩy.”

“Tôi không có! A Diễn, anh phải tin em! Là cô ta! Cô ta ghen vì em mang thai con của anh!”

Lâm Vi Vi vẫn đang tiếp tục diễn.

Cố Diễn nhíu chặt mày, vẻ mặt đầy mâu thuẫn.

Tôi không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ nhìn anh ta.

Nhìn người đàn ông mà tôi từng nghĩ mình có thể dựa vào cả đời – lúc này lại đang đứng trước một người phụ nữ khác, nghi ngờ nhân cách của tôi.

【Cũng tốt. Để anh ta nhìn cho rõ – tôi có thể “độc ác rắn rết” đến mức nào.】

Cuối cùng, vẫn là bà chủ nhà hàng đứng ra làm chứng.

“Cố tiên sinh, tôi có thể làm chứng.
Lúc nãy cô Lâm lao tới, cô Tô hoàn toàn không hề động tay. Là cô Lâm tự té.”

Có người làm chứng, sắc mặt Cố Diễn mới dịu đi đôi chút.

Anh ta nhìn tôi thật sâu một cái, rồi vội vàng theo xe cứu thương rời khỏi.

Một màn kịch nhốn nháo tạm khép lại.

Tôi đưa Đa Đa trở lại bàn, tiếp tục ăn trưa như chưa có chuyện gì xảy ra.

Nhưng tôi biết rõ – mọi chuyện… chỉ mới bắt đầu.

Cú ngã của Lâm Vi Vi, dù là thật hay diễn, cũng vừa khéo tạo ra một cơ hội tuyệt vời.

Một cơ hội để khiến Cố Diễn và cả nhà họ Cố rơi vào thế bị động hoàn toàn.