Kiếp trước sau khi được thả ra khỏi trại, lãnh đạo từng điều tôi đến làm ở phòng lưu trữ hồ sơ một thời gian.

Tôi đã từng xem qua tư liệu về cái chết của Vương Thiên Gia.

Trước lúc chết, cô ấy từng để lại một câu trong máy liên lạc:

“Không, cô ấy vẫn còn ở đó! Tôi phải quay lại cứu cô ấy!”

“Vương Thiên Gia! Cô điên rồi à! Mau hạ cánh về đơn vị! Cô làm vậy là đang liều mạng đấy!”

“Cô ấy đã gửi điện báo cho tôi rồi, tôi không thể khoanh tay đứng nhìn cô ấy chết được!”

Khi nghe đến từ “điện báo”, tất cả mọi người đều mặc định rằng Vương Thiên Gia quay lại để cứu đồng đội.

Nhưng xét theo tình hình khẩn cấp lúc đó, làm gì có đồng đội nào còn đủ thời gian để gửi điện báo?

Kẻ tình nghi lớn nhất… chính là Chu Tề Việt.

Nhưng tôi không thể nói điều này với cấp trên.

Kiếp này tôi chưa từng làm việc tại phòng hồ sơ, nếu nói ra sẽ bị nghi ngờ.

Tôi phải khiến cấp trên tự mình điều tra, làm sáng tỏ toàn bộ sự thật.

Sau một tháng bị tạm giam ở bộ phận thẩm vấn, Thẩm Phi cuối cùng cũng đồng ý ly hôn.

Trưởng quan Chu đưa tôi đến phòng thẩm vấn để đối mặt ký đơn ly hôn.

Thẩm Phi gầy đi thấy rõ, tay bị còng, gương mặt tiều tụy, trông không khác gì một phạm nhân.

“Lý Hạo! Anh dựa vào cái gì mà vu khống Tề Việt hại chết Vương Thiên Gia?! Anh ấy căn bản không hề làm gì cả!”

“Anh hận tôi vì tôi đối tốt với anh ấy, hận tôi vì luôn che chở cho anh ấy, thì cứ nhắm vào tôi đây này! Giở mấy trò ti tiện với anh ấy thì hay ho lắm sao?!”

Tôi chẳng buồn ngẩng đầu lên.

Ký tên vào đơn ly hôn xong, tôi mới chậm rãi nhìn cô ta, bật cười khẩy:

“Nếu Chu Tề Việt vô tội, thì tại sao cấp trên lại bắt hắn?”

“Thẩm Phi, tốt nhất cô nên nghĩ kỹ trước khi nói. Cô không chỉ đang nghi ngờ tôi, mà còn đang nghi ngờ uy tín của cấp trên đấy.”

Thẩm Phi siết chặt hai tay, không nói thêm lời nào.

Ký xong đơn, cô ta lạnh lùng buông một câu:

“Anh chắc hẳn hài lòng lắm nhỉ? Chờ tôi bị xử lý xong, không ai cản được anh lên tàu nữa. Sang năm người đầu tiên được lên vũ trụ chắc chắn sẽ là anh rồi.”

“Lý Hạo, trước giờ tôi không ngờ anh lại là kẻ thâm sâu như vậy, có thể không từ thủ đoạn, dẫm lên người khác mà tiến lên.”

Cô ta dùng những suy đoán độc ác nhất để mắng tôi, nói toàn lời cay nghiệt.

Tôi chỉ cười nhẹ, phản bác lại:

“Chẳng phải cô cũng đã đối xử với tôi như thế sao?”

Gương mặt phía sau khung kính đột nhiên đờ ra.

Cô ta theo phản xạ cúi đầu, không dám nhìn tôi.

Sống với nhau bao năm, tôi quá hiểu cô ta.

Đây chính là biểu hiện của chột dạ.

“Sao vậy? Không dám thừa nhận à?”

“Hồ sơ đăng ký cô gửi cho tôi hôm đó chẳng phải có kẹp cả giấy chứng nhận bệnh tâm thần giả mà cô tự làm sao? Đợi tôi nộp đơn xong, cô sẽ nặc danh tố cáo, đưa tôi vào viện tâm thần, đúng không?”

“Thẩm Phi à Thẩm Phi, tôi chỉ đang dùng chính cách mà cô đã dùng với tôi để trả lại cho cô, vậy mà cô lại không chịu nổi rồi sao?”

Thẩm Phi cúi gằm đầu.

Cô ta không dám nhìn vào nét mặt tôi lúc này, trong lòng hoang mang lo sợ.

“anh… biết chuyện đó từ bao giờ?”

“Từ rất lâu rồi.” Tôi bình thản đáp.

“Thẩm Phi, chắc cô không nhận ra đâu, mỗi lần cô lừa tôi, giọng nói sẽ dịu dàng hơn hẳn bình thường.”

“Mà lần nào cô dỗ dành tôi cũng đều liên quan đến Chu Tề Việt.”

9

Cô ta không nhận ra, kiếp trước tôi cũng không nhận ra.

Tôi khẽ cong môi, tự giễu mình kiếp trước thật ngu ngốc.

Yêu hay không yêu rõ ràng đến thế, vậy mà tôi lại chẳng hề hay biết.

Tôi nói tiếp:
“Cô dành cho Chu Tề Việt không chỉ là áy náy, Thẩm Phi, đó chính là lý do tôi muốn ly hôn với cô.”

Nói xong, tôi cầm theo đơn ly hôn, đứng dậy định rời đi.

Thẩm Phi bất ngờ kích động đứng bật dậy, hét gọi tôi lại:

“Không phải! Tôi đối với anh ấy từ đầu đến cuối chỉ là cảm giác day dứt thôi! Chỉ vì vợ anh ấy đã vì tôi mà hy sinh!”

“A Hạo, anh trách tôi, giận tôi cũng được! Đúng là tôi sai trước… Nhưng Tề Việt thật sự vô tội!”

“Vì tình nghĩa vợ chồng bao năm qua, tha cho anh ấy đi… có sai thì cứ để một mình tôi gánh chịu…”

Bước chân tôi khựng lại, ngoảnh đầu nhìn cô ta.

Không biết là vì hối hận, hay là vì không cam lòng.

Không cam lòng vì tương lai của Chu Tề Việt bị tôi hủy hoại.

Lúc ấy, nước mắt cô ta đã tuôn rơi đầy mặt.

Tôi chỉ thấy nực cười.

Mười năm kết hôn, đây là lần đầu tiên tôi thấy cô ta khóc — mà lại là vì Chu Tề Việt.

Thẩm Phi, cô thật sự đã không còn thuốc chữa.

Tôi không nói thêm gì nữa, xoay người rời khỏi bộ phận thẩm vấn.

Thời gian tuyển chọn phi hành gia đang đến gần, tôi toàn tâm toàn ý tập trung vào huấn luyện.

Lần này, ngoài kiểm tra năng lực thể chất, vòng tuyển chọn còn bổ sung thêm khâu thẩm tra chính trị.

Trước ngày tuyển chọn, tôi đặc biệt đến bệnh viện làm một cuộc kiểm tra toàn diện.

Mang theo tâm trạng lo lắng chờ kết quả.

ĐỌC TIẾP : https://vivutruyen.net/tu-cach-phi-hanh-gia-cua-toi-bi-vo-trao-cho-nguoi-khac/chuong-6