Thẩm Vụ vươn vai, giọng điệu cay nghiệt.
“Phiền chết đi được, trước mặt hai lão già đó còn phải bắt chước nó, ghê tởm muốn chết!”
“Vất vả cho em rồi, bảo bối.”
Giọng bạn trai vang lên, mang theo sự nịnh nọt khiến người ta buồn nôn.
“Cố nhịn thêm chút nữa, qua năm mới thôi, mấy trăm triệu tài sản chẳng phải đều là của chúng ta sao?”
“Hừ! Toàn bọn không yên tâm!”
Thẩm Vụ tựa vào ghế sofa, cau mày.
“Người của Lưu lão Tứ không trông chừng được nó, tên nhát gan ở cửa hàng tiện lợi lại không dám giết người, suýt nữa làm hỏng đại sự của tôi!”
“Không được, đêm dài lắm mộng.”
Ánh mắt cô ta âm u nhìn về phía Vương Chính Hiên, lạnh giọng ra lệnh.
“Kế hoạch phải thực hiện sớm, không thể đợi đến Tết được nữa!”
Anh ta có chút do dự.
“Bây giờ sao? Có phải gấp quá không? Hai lão già kia còn chưa ngủ.”
“Chưa ngủ?”
Thẩm Vụ cười lạnh.
“Vậy thì để họ ngủ!”
Cô ta lôi từ trong túi ra một chiếc lọ nhỏ trong suốt, bên trong là chất lỏng không màu không mùi.
“Đây là thuốc ngủ liều cao. Anh xuống dưới, đổ vào sữa nóng của họ. Trước khi ngủ họ đều có thói quen uống sữa, trong nhật ký của con ngốc Thẩm Dao viết rõ ràng lắm!”
Nói tới đây, trên mặt cô ta lại hiện lên nụ cười điên cuồng tàn nhẫn, nghĩ đến đoạn cao trào còn không nhịn được liếm môi nuốt nước bọt.
“Đợi họ ngủ chết rồi, chúng ta vào bếp, mở van gas…”
“Chậc! Nếu không phải sợ pháp y phát hiện manh mối, tôi thật muốn chặt đầu họ xuống đá làm bóng!”
“Sáng mai, nơi này sẽ trở thành một đống đổ nát.”
“Còn chúng ta, là những người sống sót.”
Tôi nấp trong bóng tối, hai tay bịt chặt miệng mình.
Nỗi sợ khiến cơ thể tôi run rẩy không ngừng, nhưng cơn phẫn nộ lại đang thiêu đốt lý trí.
Người chị ruột mang bản chất ác độc bẩm sinh, không chỉ muốn cướp đi cuộc đời tôi, mà còn cấu kết với vị hôn phu của tôi, âm mưu giết chết bố mẹ tôi!
“Được, nghe theo em.”
Vương Chính Hiên nhận lấy lọ thuốc, còn cúi xuống hôn lên trán Thẩm Vụ.
“Anh đi hâm sữa.”
“Đi mau!”
Cơ thể Thẩm Vụ căng cứng, giục giã.
“Làm nhanh lên! Tôi không chờ nổi cảnh hai lão già đó bị nổ tung lên trời đâu!”
Vương Chính Hiên xoay người rời khỏi phòng.
Thẩm Vụ đứng một mình giữa phòng ngủ, chậm rãi lau đi dấu vết nơi vừa được anh ta hôn.
Cô ta nhìn chính mình trong gương, đột nhiên đưa tay chạm vào mặt gương, ánh mắt mê loạn lại điên cuồng.
“Thẩm Dao à, Thẩm Dao…”
Cô ta thì thầm khe khẽ, cố kìm nén tiếng cười.
“Ngày này, tôi đã đợi suốt mười sáu năm!”
“Bố mẹ của cô, người đàn ông của cô, tiền của cô, bây giờ tất cả đều là của tôi!”
“Cô cứ mang theo cả người xui xẻo đó, xuống địa ngục đi!”
Trong ngăn bí mật của phòng thay đồ, còn có một chiếc điện thoại dự phòng.
Tôi là blogger đánh giá thiết bị gia dụng, để thử nghiệm hệ thống nhà thông minh toàn bộ, tôi đã đặt các thiết bị điều khiển ở rất nhiều vị trí trong phòng, phòng khi cần dùng.
Thẩm Vụ không biết rằng, trong cả căn biệt thự này, có tổng cộng bảy mươi sáu camera siêu nhỏ.
Ban đầu là để kiểm tra thiết bị.
Còn bây giờ, tính chất đã hoàn toàn thay đổi.
Tôi cố gắng giữ vững tinh thần, đăng nhập vào tài khoản có hàng triệu người theo dõi.
Mở livestream, chỉnh sửa tiêu đề.
【Trực tiếp hiện trường đêm giao thừa lên kế hoạch diệt môn】
「7」
Công việc tay trái của tôi là làm blogger tự truyền thông, không phải đỉnh lưu, nhưng lượng fan cũng không hề ít.
Livestream vừa mở, chỉ có vài trăm fan cú đêm vào xem.
【Tết nhất mà làm livestream kinh dị thế này à?】
【Phong cách gì đây? Kịch bản nhập vai à?】

