Cô ta đã treo quần áo của mình vào tủ đồ trong phòng ngủ chính rồi.

Tôi nở một nụ cười nhạt mang đầy vẻ chế giễu, thì ra tôi lại một lần nữa bị hai người họ “thông báo” chuyện đã rồi.

“Ừm, các người chu đáo thật đấy.”

Tôi dọn quần áo bị bọn họ ném ra giường vào vali của mình.

Trong ngôi nhà này không còn món đồ nào là của tôi nữa.

Sau đó tôi ra ngoài, ngắt luôn cầu dao điện và nước trong nhà.

Tôi không chỉ cắt điện cắt nước, mà còn liên hệ môi giới bất động sản bán gấp căn nhà tân hôn này đi.

Nhưng khu nhà này có tầm nhìn rất đẹp, tôi đã mua lại một căn hộ mới trong cùng tòa nhà.

Vừa làm xong mọi thứ, Lâm Hạo nhắn tin đến:

“Vợ ơi, trong nhà hết tiền điện nước rồi, em đóng tiền giùm nhé.”

Tôi nhìn tin nhắn, nhấn “bỏ qua” rồi không trả lời nữa.

3

Một tiếng sau, một cuộc gọi lạ gọi tới.

“Lộ Chi Chi, cô chỉ đang giả vờ rộng lượng thôi đúng không, tôi đã hỏi ban quản lý, họ nói hoàn toàn không có chuyện thiếu tiền điện nước, là cô cố tình ngắt cầu dao.”

Lâm Hạo giành lấy điện thoại nói:

“Vợ ơi, em đừng giận nữa, chúng ta dỡ phòng em bé ra trước, em chuyển về ở lại đi, ba người chúng ta cùng sống nhé?”

Tôi chưa từng nổi giận với Lâm Hạo, nhưng lần này tôi nhấn mạnh giọng điệu:

“Không cần làm loạn thế đâu, nhà Châu Tuyết đã không đủ chỗ, vậy căn nhà này tôi có thể bán lại cho cô ta.”

Giọng của Châu Tuyết bên kia nghe chói tai:

“Hừ, cô ta rõ ràng biết tôi không mua nổi mà còn cố tình sỉ nhục tôi như vậy.”

Giọng Lâm Hạo mang theo sự không vui:

“Lộ Chi Chi, tôi đã nói với em rồi, tôi sẽ không cưới Châu Tuyết, chỉ muốn để lại cho cô ấy một đứa con thôi, sau này chúng ta cũng sẽ có một đứa con thuộc về mình, em đừng ghen nữa được không?”

Tôi cười mỉa mai:

“Lâm Hạo, anh đúng là tốt bụng thật.”

Lâm Hạo mất kiên nhẫn:

“Lộ Chi Chi, em làm ầm đủ chưa?”

Châu Tuyết nhếch môi:

“A Hạo, hay là chúng ta phá thai đi, sau này để con của anh và Chi Chi mỗi năm đến trước mộ tôi gọi một tiếng mẹ nuôi là được.”

Đồng tử của Lâm Hạo co lại, giọng trở nên căng thẳng:

“Ấy ấy, sao có thể vậy được, em để ba mẹ sau này biết phải làm sao?”

“Lâm Hạo, chúng ta chia tay đi, hai người mau cút ra khỏi nhà của tôi.”

Tôi bật cười lần cuối trong điện thoại rồi cúp máy.

Anh ta chắc chắn rằng tôi sẽ luôn tha thứ cho anh, luôn cúi đầu nhận lỗi với anh.

Nhưng lần này không giống vậy.

Tôi không muốn yêu anh nữa.

Bên kia cuối cùng chỉ còn vang lên một câu:

“Lộ Chi Chi, em mà đuổi anh đi, đừng có mà hối hận đấy!”

Trong tuần kế tiếp, môi giới bất động sản báo với tôi rằng, căn hộ đã có người mua.

Tuy có lỗ chút đỉnh, nhưng tôi thực sự muốn tống khứ căn nhà kinh tởm này đi càng sớm càng tốt.

Sau khi ký hợp đồng xong, Lâm Hạo không nhịn được liền nhắn tin trước.

“Vợ ơi, lần này anh tha thứ cho em rồi đấy!”

Ai mà cần sự tha thứ của anh ta chứ, người làm sai đâu phải là tôi.

Tôi với anh ta đã chia tay rồi.

“Tiền hồi môn của tôi là 30 vạn, khi nào có thời gian thì chuyển vào thẻ của tôi, chiếc đồng hồ mua cho anh thì thôi bỏ đi, sau này chúng ta đường ai nấy đi.”

Bên phía Lâm Hạo hiện dòng “đang nhập…” suốt, cuối cùng gửi đến một câu:

“Lộ Chi Chi, anh đã tha thứ cho em chuyện cắt nước cắt điện rồi, em còn muốn sao nữa? Em cứ làm tới như vậy, anh thật sự sẽ không thể quay lại với em như trước đâu.”

Giây tiếp theo, cha của anh ta gọi tới.

Lúc này tôi mới biết, Lâm Hạo đã về nhà mình, nhà của Châu Tuyết thì ngay sát bên cạnh.

“Chi Chi à, con với Hạo Hạo cãi nhau sao? Hai đứa sắp thành vợ chồng rồi, có gì không thể nói chuyện đàng hoàng, con còn đang mang thai mà.”

Tôi mím môi, suy nghĩ một chút rồi đáp lại:

“Chú à, con không có mang thai, người mang thai là Châu Tuyết, đứa bé là của Lâm Hạo.”

“Còn nữa, chúng con đã chia tay rồi, sau này chuyện của anh ta không còn liên quan gì đến con nữa.”

4

Cha của Lâm Hạo nghe xong, không hề tỏ ra ngạc nhiên, chứng tỏ ông đã biết từ trước.

Ông ngập ngừng một lúc, rồi giọng điệu vừa nặng nề vừa đầy ẩn ý:

“Nhưng Châu Tuyết sống không được bao lâu nữa, Hạo Hạo là đứa sống tình cảm, lần này nó và A Tuyết dám giấu chúng tôi làm ra chuyện hồ đồ thế này, nhưng dù sao cũng là đứa con duy nhất của A Tuyết trước khi chết, cháu không thể trơ mắt nhìn nhà họ Châu tuyệt hậu được.”

“Đợi Châu Tuyết sinh xong đứa bé, nó vẫn là vị hôn phu của cháu, hai đứa vẫn có thể kết hôn, bao nhiêu năm tình nghĩa thế, cháu thực sự nỡ buông tay sao?”

Tôi:

“Chỉ cần thời gian đủ dài, cháu tin mình sẽ buông được.”

Sắc mặt ông lập tức thay đổi, mắng thẳng thừng:

“Nhà chúng tôi mấy đời đều là dòng dõi thư hương, ban đầu đã không đồng ý cho Hạo Hạo liên hôn với loại nhà buôn toàn mùi tiền như nhà cháu, là do Hạo Hạo tuyệt thực ép buộc chúng tôi, nên chúng tôi mới miễn cưỡng đồng ý cuộc hôn sự này.”

“Cháu cứ yên tâm, tuyệt đối sẽ không để cháu phải nuôi con người khác, đợi Châu Tuyết sinh xong, đứa trẻ sẽ do cha mẹ cô ấy nuôi, cháu cũng đừng cố chấp làm gì, bây giờ nhiều phụ nữ sẵn lòng gả cho đàn ông đã ly hôn mà.”

Tôi siết chặt hai tay, lập tức cúp máy và chặn số ông ta.

Nhà họ Lâm trước giờ vẫn luôn coi thường tôi, cũng vì thế mà cha mẹ tôi và cha mẹ anh ta không bao giờ thuận hòa.

Cả nhà Lâm Hạo đều nghĩ rằng cha mẹ tôi chỉ là đám nhà giàu mới nổi, chẳng qua là may mắn gặp đúng thời mà phất lên thôi.

Mỗi lần hai bên gia đình gặp mặt ăn cơm, thế nào cũng xảy ra vài trận khẩu chiến.

Cha mẹ tôi chửi nhà họ Lâm tự cao tự đại, coi người khác như cỏ rác, nhà họ Lâm lại mắng cha mẹ tôi là bọn thất học, thương nhân bạc tình nhiều mưu mô.

Điện thoại tôi lại reo, tôi tưởng là cha Lâm Hạo đổi số gọi lại.

“Chú à, chú vẫn chưa xong chuyện này sao, con trai chú đúng là quá xuất sắc, là tôi không xứng, chú thấy ai thích nhận nuôi con riêng của người khác thì cứ tìm người đó đi.”