Bình luận sôi nổi cá cược xem anh có dám ăn thử không.

Tôi bất ngờ vung tay loạn xạ, đập trúng mặt anh một cái.

Anh thở dài bất lực.

Vẻ mặt như thể sắp ra pháp trường, há miệng nuốt luôn một muỗng cháo thịt to tướng.

Tôi chưa kịp vui mừng thì sắc mặt anh biến đổi, lập tức đứng bật dậy chạy thẳng vào nhà vệ sinh.

Tôi còn nghe rõ tiếng anh nôn mửa kịch liệt từ ngoài phòng khách.

Lúc Tạ Từ Kim rửa mặt xong quay trở lại, vành mắt anh đã đỏ hoe.

Thấy tôi đang tò mò nhìn chằm chằm, anh vẫn cố cười, đưa muỗng cháo tới bên miệng tôi:

“Hoạ Hoạ ngoan, anh trai vừa nếm rồi, ngon lắm. Ăn thêm một miếng nữa nhé?”

Tôi nhìn chằm chằm anh, nghe lời mím một miếng.

Rồi lại nhè hết ra.

Phòng khách lập tức rơi vào trạng thái im lặng chết chóc.

3.

Bình luận vẫn nhấp nháy liên tục bên cạnh:

【Em gái Tạ Từ Kim chẳng lẽ cũng mắc chứng chán ăn? Cơ thể nhỏ bé vừa ốm dậy thế kia sao mà chịu nổi… Phản diện này đúng là số cô đơn cả đời rồi sao?】

【Làm ơn đi, ăn một miếng thôi cũng được, anh trai em thật sự chỉ còn lại em trên đời này thôi đấy, sợ đến mức môi cũng trắng bệch cả rồi!】

【A a a, phải làm sao bây giờ, nữ chính có thể xuất hiện sớm để cứu em gái không vậy?】

【Có khi không thích cháo thịt thật, hay là đổi món khác xem sao?】

Tạ Từ Kim đột nhiên cúi đầu hôn nhẹ lên má tôi, mặt trắng bệch vẫn gắng gượng nở nụ cười:

“Anh hiểu rồi, Hoạ Hoạ không thích cháo thịt đúng không?”

“Không sao đâu, anh cũng không thích. Vậy anh nấu món khác cho em nhé?”

Tôi thản nhiên nghịch ngón tay, không thèm đáp lại.

Anh tôi lóng ngóng làm theo chỉ dẫn của dì Lý, nấu được một bát cháo bí đỏ.

Áp lực tinh thần căng như dây đàn khiến anh vô thức quên luôn cả chuyện mình bị chứng chán ăn, múc ngay một muỗng nếm thử trước để kiểm tra thành phẩm.

Ngọt dịu, mềm mịn, thơm lừng.

Lúc Tạ Từ Kim đưa muỗng cháo ra, tay còn run lẩy bẩy.

Làm ơn đi mà Hoạ Hoạ, đừng giống anh trai mắc chứng chán ăn nữa.

Đừng… lại bỏ anh một mình nữa.

Chú Triệu và dì Lý nhìn sang đầy hy vọng, dòng bình luận bên cạnh cũng nhảy nhót năn nỉ như cầu xin tổ tông.

Trước ánh mắt lo lắng của anh trai,

Tôi há miệng, mím môi nuốt cháo bí đỏ vào miệng, ngừng lại hai giây, rồi từ từ nuốt xuống bụng.

Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Dì Lý bật cười trêu chọc:

“Ồ, thì ra tiểu thư chỉ ăn cơm do cậu chủ đích thân nấu thôi nha~”

Anh trai giãn mặt, cười rạng rỡ, lại xúc một muỗng khác đút cho tôi.

Tôi nghiêng đầu nhìn anh, đôi mắt to tròn chớp chớp nhìn chăm chăm, rồi — trong tích tắc, nhè hết cháo bí ra.

Nụ cười trên môi anh trai lập tức đông cứng.

Dòng bình luận vừa mới reo hò lại rơi vào trạng thái “đứng hình hàng loạt”.

“Hoạ Hoạ… sao vậy… không hợp khẩu vị hả?”

Anh trai cười mà còn khó coi hơn khóc.

Tôi nhìn chằm chằm muỗng cháo, không thèm đáp.

Anh nắm chặt ngón tay, nghĩ ngợi một hồi.

Cuối cùng cầm lấy cái muỗng, múc một muỗng cháo thật to cho vào miệng, cố nhịn cảm giác buồn nôn, thử đưa muỗng cháo sang cho tôi.

Giữa bao ánh mắt chờ mong.

Tôi từ tốn nuốt cháo bí vào bụng.

Lặp lại ba lần.

Lần nào tôi cũng ngoan ngoãn nuốt trọn.

Chú Triệu vỗ trán bừng tỉnh, giọng kích động đến méo mó:

“Cậu chủ! Tiểu thư đang bắt chước cậu ăn đó!”

“Từ giờ trước khi đút, cậu cứ ăn vài muỗng trước đi, là tiểu thư chịu ăn ngay!”

Bình luận bên cạnh thì thầm rộn ràng:

【Hừm… là ảo giác không ta? Tôi cứ thấy con bé này cố tình đấy chứ?】

【Thật đó, thấy không ổn rồi nha. Phản diện mà ăn nhiều vậy á? Gần bằng một tháng khẩu phần của anh ấy rồi còn gì.】

【Đừng đùa chứ, con bé mới có hai tuổi thôi đó.】

【Tôi thấy cũng có lý. Đừng quên là đứa bé này vốn dĩ đã định chết yểu.】

【Ờ há… nếu thế thì mấy lần nhè ra trước đó đều là giả bộ sao? Trời má, nó dám lừa ông đây à!】

【HAHAHA cũng hay đó, cuối cùng cũng có người trị được phản diện. Lúc trước anh ấy bướng không chịu ăn, giờ đến lượt quỳ xuống năn nỉ tổ tông ăn từng muỗng một.】

【Khoan đã, chứ phản diện mà thử tới thử lui thế này thì có khi khỏi luôn chứng chán ăn, vậy thì sau này chị nữ chính còn “công lược” kiểu gì nữa?】

【Nói chuyện thấy ghê thật đấy! Tại sao vì mấy cái mục đích ích kỷ của nữ chính mà Tạ Từ Kim đáng phải chết đói hả?】

【Chuẩn luôn! Từ cái thiết lập chán ăn đến cha mẹ mất đều là để làm nền cho bàn tay vàng của nữ chính thôi đó. Phản diện đã hy sinh quá nhiều rồi còn gì!】

4.

Bình luận bên cạnh cãi nhau ầm trời.

Còn tôi thì cứ thế lớn lên trong từng muỗng đồ ăn do anh trai đích thân đút.

Năm bốn tuổi, ngày đầu tiên đi mẫu giáo.

Tạ Từ Kim – lúc đó đang học năm hai đại học – ôm tôi đứng trước cổng trường mà khóc như cái ấm nước sôi bật nắp.