Vào năm thứ năm làm việc tại bệnh viện khu quân đội, lương của các bác sĩ cùng đợt với tôi đều đã tăng lên mức 96.

Đồng nghiệp cảm ơn tôi, nói cảm ơn vì tôi đã nhường suất tăng lương cho anh ấy.

Tôi nhẹ giọng giải thích.

“Đây đều là sự sắp xếp của tổ chức, là do cậu xuất sắc, chứ không phải tôi nhường.”

Đồng nghiệp cảm động.

“Chị đừng khiêm tốn nữa, năm năm qua chị giành được huân chương hạng ba, xông pha tuyến đầu cứu trợ, là ngôi sao sáng nhất của bệnh viện chúng ta, năm nào danh sách tăng lương cũng có tên chị, là chị cố tình nhường suất lại, chúng tôi đều ghi nhớ trong lòng.”

Tôi nhìn về phía Tống Mặc Quân.

Trong mắt Tống Mặc Quân không hề có chút áy náy nào, ngược lại còn nói như lẽ đương nhiên.

“Những suất đó, là do tôi cho ra ngoài.”

“Đồng chí Lưu, bọn họ cần được thăng chức, điều chuyển, cần khoản lương đó để cải thiện cuộc sống hơn cô.”

“Hơn nữa tôi là viện trưởng, cô là vợ tôi, thân là vợ viện trưởng, cô nên tránh hiềm nghi, nhường vinh dự này cho người cần hơn.”

Mà tôi không tranh cãi, không ồn ào.

“Anh nói đúng, tôi nên tránh hiềm nghi. Bắt đầu từ hôm nay, tôi xin từ chức khỏi bệnh viện khu quân đội.”

Sống lại một đời, tôi thành toàn cho anh như anh mong muốn.

1

Kiếp trước, sau khi biết rõ chính Tống Mặc Quân cố ý đem suất tăng lương của tôi nhường cho người khác, tôi đã làm ầm lên trước mặt mọi người.

Những ngày sau đó, tôi giống như một người đàn bà đanh đá, cứ mãi dây dưa bắt anh ta trả lại số tiền lương mà tôi đã bị mất suốt bao năm qua.

Cuối cùng, chuyện ầm ĩ đến mức dẫn đến ly hôn.

Ngày ly hôn, trên xe, bệnh tình của Văn Văn chuyển nặng, vậy mà Tống Mặc Quân vẫn không chịu sử dụng đặc quyền để sắp xếp phẫu thuật cho con bé, khiến Văn Văn chết thảm.

Sau khi Văn Văn ra đi, tôi suy sụp, nhảy sông tự vẫn.

Kiếp này, tôi đã mệt rồi, không muốn dây dưa với Tống Mặc Quân nữa.

Tôi lạnh lùng nhìn anh ta.

“Vậy anh có biết, chi phí thuốc men một tháng của Văn Văn còn hơn 20 không? Anh chưa hỏi qua tôi đã tự tiện đem suất tăng lương của tôi cho người khác?”

Các đồng nghiệp có mặt đều nhìn nhau, không biết phải phản ứng ra sao.

Tống Mặc Quân nhíu mày.

“Chẳng phải còn có lương của tôi à? Đủ rồi! Đồng chí Lưu, tư tưởng giác ngộ của cô sao mà thấp vậy!”

“Những đồng chí khác cần khoản phụ cấp đó hơn cô, với lại Văn Văn đâu có chuyện gì đâu? Cô gào thét cái gì chứ, mau ngồi xuống!”

Tôi nhìn người đàn ông đã quấn lấy tôi suốt hai kiếp, chỉ thấy châm chọc đến cực điểm.

Năm năm qua, tôi chạy vạy nơi tuyến đầu, chưa từng xin nghỉ, vậy mà suốt bao năm vẫn chỉ nhận đồng lương thấp nhất bệnh viện.

Huống hồ, Văn Văn mắc bệnh lao phổi, mỗi tháng tiền thuốc đã vượt quá 20, từng ấy năm qua, tôi chưa từng thấy đồng lương nào của Tống Mặc Quân.

Bởi vì, tiền lương của anh ta đều dùng để trợ cấp cho một người phụ nữ khác – Quế Lan Chi.

Cô thanh mai trúc mã của anh ta.

Tôi bình tĩnh kể từng chuyện từng chuyện một.

“Tống Mặc Quân, anh tự hỏi lương tâm mình đi, tôi đã từng lấy lương của anh chưa?”

“Tiền thuốc cho Văn Văn không đủ, là tôi mặt dày đi vay chị Trương hàng xóm. Văn Văn ốm yếu, trong nhà không có tiền mua đồ bổ, là tôi dậy sớm thức khuya làm ruộng, mang rau đi đổi lấy trứng gà cho con bé.”

“Còn anh thì sao? Anh bận rộn chăm con giúp Quế Lan Chi, đem hết lương cho cô ta, để cô ta cải thiện cuộc sống.”

Tống Mặc Quân sững sờ tại chỗ, môi run run mãi mà không nói được lời nào phản bác.

Cả hiện trường chìm vào im lặng, nhìn nhau hồi lâu.

Trong mắt anh ta dần hiện lên vẻ áy náy, “Anh…”

Chưa kịp nói hết câu, một bóng người đã nhào ra.

Quế Lan Chi “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt tôi.

“Chị dâu, là em không đúng, là em đã chiếm suất tăng lương của chị, Mặc Quân không nên chăm sóc cho em, cứ để em tự sinh tự diệt đi!”

Cậu bé trong lòng cô ta hung dữ trừng mắt nhìn tôi.

Tống Mặc Quân lập tức đau lòng bước tới đỡ cô ta dậy, thành thạo bế cậu bé lên.

“Lan Chi, đây là quyết định của anh, không liên quan gì đến em.”

“Em một mình nuôi con vốn đã rất vất vả, là đồng chí Lưu tự mình tư tưởng không đúng.”

Kiếp trước, anh ta luôn gọi tôi là “đồng chí Lưu” ở bên ngoài, nói là để tránh điều tiếng, ra sức phủi sạch quan hệ giữa chúng tôi.

Nhưng mỗi lần gọi tên Quế Lan Chi, lại chẳng chút kiêng kỵ, vô cùng thân mật.

Ngay cả con gái ruột của mình, anh ta cũng chưa từng bế trước mặt người ngoài.

Tôi đã nghĩ thông rồi, Văn Văn không cần một người cha như thế này.

Tôi chẳng buồn nói thêm, vừa xoay người định rời đi thì bị Tống Mặc Quân kéo lại.

“Đồng chí Lưu, tư tưởng giác ngộ của cô quá kém, những lời nói và hành động hôm nay của cô đã gây tổn hại đến hình ảnh quân y, lại còn làm tổn thương Lan Chi.”

“Cô ấy vốn đã đa sầu đa cảm, lòng dạ tinh tế, bị cô nói vậy thì sau này sao có thể yên tâm nhận khoản phụ cấp đó? Tối nay, cô phải trước mặt mọi người tự kiểm điểm, phản tỉnh hành vi đáng xấu hổ này của mình!”

2

Tôi quay đầu lại, giọng nói lạnh lùng.

“Tống Mặc Quân, chúng ta ly hôn.”

“Những chuyện khác không cần phải tranh cãi nữa, sau này anh có thể thoải mái chăm sóc mẹ con cô ta, tôi cũng sẽ không truy cứu chuyện suất tăng lương nữa.”

Đúng lúc ấy, chị Trương hàng xóm hớt hải chạy vào từ bên ngoài.

“Huệ Linh, không xong rồi! Văn Văn lại ho rồi, lần này tình hình không ổn… Em mau về đi!”

Mắt tôi đỏ lên, chẳng kịp nghĩ gì, lập tức định chạy ra ngoài.

Nhưng tay Tống Mặc Quân như cái kìm sắt, giữ chặt lấy tôi.

Anh ta trừng trừng nhìn tôi, tức đến bật cười.

“Ly hôn? Cô khỏi cần nói mấy lời này để chọc tức tôi!”

“Hôm nay nếu cô không kiểm điểm, không xin lỗi Lan Chi, thì đừng hòng chuyện này kết thúc dễ dàng!”

Tôi gần như nghiến nát cả hàm răng.

“Anh điên rồi sao?! Tống Mặc Quân! Con gái anh gặp chuyện rồi, anh không nghe thấy à!”

Tống Mặc Quân thản nhiên nhìn tôi, giọng điệu không cho phép cãi lại.

“Xin lỗi Lan Chi, tôi sẽ để cô đi.”

Ong một tiếng.

Đầu tôi như trống rỗng, dù đã sống lại một đời, tim tôi vẫn không tránh khỏi đau đớn tê dại.

Tôi ngừng vùng vẫy, ánh mắt chậm rãi quét qua dáng người anh ta đang che chở Quế Lan Chi, rồi khẽ cười, nhưng nước mắt lại lặng lẽ lăn dài nơi khóe mắt.

“Được, là tôi sai. Tôi không nên so đo chuyện trợ cấp tăng lương của bệnh viện lần này, đó vốn dĩ là điều cô đáng được hưởng, đồng chí Quế Lan Chi.”

Tôi cúi người, cả người gập lại thành một góc 90 độ.

“Tôi thành khẩn kiểm điểm, là do bản thân giác ngộ kém, có lỗi với tổ chức, phụ lòng kỳ vọng của tổ chức. Tôi tự nguyện xin từ chức, nhường lại vị trí cho người cần hơn.”

Tống Mặc Quân lặng lẽ nhìn tôi một cái, rồi buông tay.

Tôi không màng gì nữa, lập tức quay đầu chạy về nhà.

Phía sau vang lên tiếng đồng nghiệp khuyên can.

“Viện trưởng, anh làm vậy có quá đáng không? Chị dâu mấy năm nay tận tụy như thế, sao anh có thể ép chị ấy từ chức được chứ…”

Giọng Tống Mặc Quân vẫn như thường ngày, lạnh lùng cứng rắn.

“Là cô ấy sai, tự làm tự chịu. Nếu cô ấy chọn từ chức, tôi sẽ thành toàn cho cô ấy.”

“Lan Chi, từ hôm nay trở đi, cô sẽ thay thế vị trí bác sĩ sản khoa của cô ấy.”

Về đến nhà, khuôn mặt nhỏ nhắn của Văn Văn đỏ bừng vì ho, hơi thở đứt quãng, trong miệng còn ho ra một ngụm máu.

Mắt tôi đỏ hoe, vội vã đi sắc thuốc.

Tôi ôm chặt thân thể con gái, trong lòng trào dâng cảm giác quý giá như vừa mất đi rồi lại giành lại được.

Văn Văn cố nhịn cơn ho, gương mặt đỏ bừng, bàn tay bé nhỏ đưa lên lau nước mắt cho tôi.

“Mẹ đừng khóc, Văn Văn… sẽ khỏe lại mà.”

Tôi đáp lời, giọng dứt khoát.

“Ừ, lần này nhất định sẽ khỏe lại.”

Tôi không thể chờ được nữa, nhất định phải chuyển Văn Văn đến Bệnh viện Số Một Bắc Kinh.

Đêm hôm đó, sau khi dỗ Văn Văn ngủ, tôi đến văn phòng chính ủy.

“Chính ủy, tôi xin ly hôn, và tố cáo Tống Mặc Quân có vấn đề về tác phong!”

3

Khi tôi về đến nhà, Tống Mặc Quân vẫn chưa về.

Tôi đã quen rồi.

Quế Lan Chi luôn có lý do để giữ chân anh ta ở lại.

Kiếp trước, trên đường về nhà sau ca trực đêm, tôi gặp phải mấy tên lưu manh ở làng bên. Lúc suýt bị xâm hại, tôi dùng đá đập vào đầu một tên.

Chuyện đó làm ầm lên, suýt nữa gây ra án mạng. Không ai bảo lãnh, cũng không ai làm chứng, tôi bị tạm giam suốt một tuần.

Vậy mà Tống Mặc Quân không một lần xuất hiện.

Mãi sau này tôi mới biết, đêm hôm đó, con trai Quế Lan Chi bị sốt, anh ta ở bệnh viện cả đêm chăm sóc hai mẹ con cô ta.

Tôi như phát điên, chất vấn anh ta.

Anh ta lại lạnh lùng đẩy tôi ra.

“Cô ra tay làm người khác bị thương, vốn đã là lỗi của cô, bị giam mấy ngày đã là nhẹ rồi, cô còn muốn sao nữa?”

“Là vợ tôi, cô không nghĩ cách giảm bớt gánh nặng cho tôi, lại còn muốn kéo tôi xuống nước?”

“Cô bị giam trong đó thì có gì nghiêm trọng? Chỉ là bị thẩm vấn thôi. Còn Lan Chi mẹ góa con côi, không ai chăm sóc, thì sao được?”

Anh ta cho rằng tôi ra tay đánh người là lỗi của tôi.

Còn khi Quế Lan Chi, một y tá mới, đưa nhầm thuốc cho bệnh nhân và bị mắng, anh ta lập tức bước ra che chở cho cô ta, giải thích:

“Cô ấy mới đến, sai sót là điều khó tránh, mong anh bớt giận.”