Nói rồi, hắn bóp chặt vai Lý Vệ Quốc như ra uy, cảnh cáo.
Sau đó, Lý Kiến Quốc quay đầu, mặt tươi như hoa nhìn về phía con trai:
“Lại đây nào, con trai ngoan, gọi ba mẹ nghe thử coi.”
Chu Hải Yến cũng mắt ngấn lệ, đầy mong chờ nhìn con trai.
Nếu bỏ qua lời bàn tán xôn xao trong phòng, thì trông hai người họ đúng là một đôi cha mẹ khao khát tình thân.
Nhưng Thành Phong nhíu mày, cả người tỏa ra khí lạnh.
Cậu liếc Lý Kiến Quốc một cái, rồi quay sang nhìn Lý Vệ Quốc – người cha lâu ngày mới về.
“Ba, ông này là ai thế? Vừa vào đã nhận người ta làm con.”
“Nếu ba đến trễ chút nữa, e rằng con đã bị người ta nhận làm con mất rồi.”
Bị con trai châm chọc, Lý Vệ Quốc cũng hiếm khi tỏ ra ngượng ngùng, khẽ gãi mũi.
Anh đóng quân ở đơn vị bao năm, hiếm khi về nhà, không có nhiều thời gian gần gũi con trai, giờ đối mặt với nó, cũng chẳng dám hé lời.
“Được rồi Thành Phong, đừng trách ba con. Ba con nhớ con nên mới hoàn thành nhiệm vụ xong là vội vàng chạy về.”
“Hôm nay đông người, đừng để ba con mất mặt.”
Thấy Lý Vệ Quốc bị mắng mà không nói lại được, tôi đành mở lời giải vây cho anh.
Lý Vệ Quốc nhìn tôi, ánh mắt đầy biết ơn.
Nghe tôi nói, con trai chỉ hừ lạnh một tiếng, ra vẻ bực bội: “Được rồi.”
Thấy con trai bày ra bộ dạng kiêu ngạo, tôi khẽ bật cười – tính khí này chẳng biết giống ai nữa.
Nhìn thấy cảnh cả nhà tôi hòa thuận vui vẻ, Lý Kiến Quốc mất kiên nhẫn.
“Tiểu Quân, sao con lại gọi hắn là ba? Ta mới là cha ruột của con!”
Thành Phong nhíu mày, mặt đầy ngạc nhiên:
“Chú ơi, cháu tên là Lý Thành Phong, không phải Tiểu Quân, chắc chú nhận nhầm người rồi.”
Cậu nói rất lễ phép, nhưng lại khiến Lý Kiến Quốc phát cáu.
“Sao có thể! Con chính là con trai ta!”
“Nói mau! Có phải cô cố tình ly gián cha con tôi không? Còn dám đổi tên con tôi nữa!”
“tôi nói cho cô biết, Hứa Tuệ Lan, dù có đổi tên thế nào, thì huyết mạch của tôi với con trai cũng không thể nào cắt đứt!”
Nghe đến đây, tôi lại bật cười.
“Ái chà, trí nhớ tôi đúng là kém thật, sao lại quên mất chuyện quan trọng thế này.”
Thấy tôi cười đầy ẩn ý, Lý Kiến Quốc bỗng cảm thấy bất an dâng lên trong lòng.
Tôi vỗ tay, hướng về phía cửa, miệng tặc tặc vài tiếng.
Ngay sau đó, một bóng đen nhanh như chớp lao tới chân tôi.
Một đứa trẻ đầu tóc bù xù, mặt mũi lấm lem, mũi còn đang chảy ròng ròng, lao về phía tôi.
Mắt nó tròn xoe, rụt rè níu lấy vạt áo tôi.
“Đường… Tiểu Quân muốn… ăn… ăn kẹo…”
Tôi đưa viên kẹo cho, cậu bé lập tức ngoạm lấy một cái, rồi quay đầu lại bò lổm ngổm chui tọt vào gầm bàn.
“Đứa này là ai vậy? Tiệc mừng đỗ đại học long trọng thế này, sao cô lại để ăn mày vào đây hả!”
Chu Hải Yến vẫn đang trách mắng tôi, trong khi Lý Kiến Quốc thì không hiểu sao trong lòng thấy bồn chồn bất an.
Đứa bé này trông cỡ tuổi Thành Phong, nhưng ánh mắt lại ngơ ngác, nói năng lắp bắp, vừa nói vừa chảy dãi.
Cử chỉ hành động chẳng khác gì… một con chó con.
“Nó ấy à?”
Tôi nhếch mép cười:
“Chính là bảo bối con trai Tiểu Quân của các người đấy.”
Mặt Lý Kiến Quốc lập tức đỏ bừng như cà chua chín, gào lên chửi rủa:
“Cô nói bậy! Sao nó có thể là con tôi được?!”
Tôi không đôi co, chỉ huýt vài tiếng “tặc tặc”, gọi Tiểu Quân chui ra từ dưới bàn.
“Anh nhìn cho kỹ đi, nó với Chu Hải Yến chẳng phải giống như đúc ra từ một khuôn sao?”
Mặc dù Tiểu Quân lôi thôi lếch thếch, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy nó có nhiều nét giống Chu Hải Yến, nhất là cái mũi quặp đặc trưng, y như bản sao.
Chu Hải Yến bắt đầu hoảng, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh:

