Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay anh sắp chạm vào gấu áo tôi, tôi không chút do dự rơi thẳng xuống.
“Hoan Hoan!!”
Phó Vân Trì gào lên thảm thiết, tim gần như ngừng đập.
“Rầm!”
Một tiếng va chạm nặng nề truyền lên từ dưới lầu.
Ngay sau đó là tiếng gầm đầy kinh hoàng của Lục Tư Trình:
“Đại tiểu thư! Cô……”
Lục Tư Trình đang quỳ nửa người trên đất trong tư thế cực kỳ chật vật, hai tay run nhẹ.
Còn tôi, đang được anh ta đỡ trong lòng, cả hai đều bị lực va chạm hất ngã xuống đất.
Phó Vân Trì gần như lăn lê bò trườn chạy xuống dưới lầu.
Lục Tư Trình cẩn thận đặt tôi xuống bãi cỏ, bản thân quỳ một gối bên cạnh, sắc mặt trắng bệch.
Rõ ràng cũng bị hành động nhảy lầu đột ngột này làm chấn động tinh thần.
Khi thấy tôi được Lục Tư Trình bảo vệ, trái tim suýt nhảy ra khỏi cổ họng của Phó Vân Trì mới miễn cưỡng trở về vị trí cũ.
Phó Huyên Huyên cũng chạy xuống, thở hổn hển nói:
“Chị à, nếu chị thật sự ghét em đến vậy thì em đi là được, chị đừng lấy mạng sống của mình ra đùa. Tuy tầng ba không cao, không đến mức chết người, nhưng cũng dọa anh trai sợ chết khiếp rồi.”
Lời vừa dứt, trên mặt Phó Vân Trì liền dâng lên cơn giận.
“Hết tai nạn xe, rồi bắt cóc, bây giờ lại tự sát! Phó Hoan, anh quá thất vọng về em rồi!”
“Lục Tư Trình, đưa cô ta về Phó gia, nhốt về phòng, khóa chặt cửa sổ cửa ra vào. Không có lệnh của tôi, không ai được ra vào.”
“Mời viện trưởng Vương trực tiếp đến phòng cô ta điều trị.”
Trở về Phó gia, tôi bị giám sát nghiêm ngặt.
Thuốc men bị cưỡng ép tiêm vào người, vết thương cũng được băng bó, chân bó bột.
Muốn chết cũng không chết được, tâm trạng tôi cực kỳ tệ.
“Đã tìm được dây chuyền rồi.”
Phó Vân Trì đứng bên giường tôi, đặt hộp trang sức lên tủ đầu giường rồi chậm rãi lên tiếng:
“Từ nhỏ em đã sống trong nhung lụa, còn Huyên Huyên thì bị nhận nuôi, bữa đói bữa no, đến một bộ quần áo ra hồn cũng không có.”
“Giờ con bé khó khăn lắm mới có được một gia đình, em là chị, chẳng lẽ không thể rộng lượng hơn một chút sao? Nhường nó một chút thì khó đến vậy à?”
Thấy tôi không nói gì, Phó Vân Trì cho rằng tôi đã nghe lọt tai, giọng điệu dịu xuống đôi chút.
“Vụ tai nạn lần này, mu bàn tay của Huyên Huyên bị trầy xước một mảng lớn. Con gái mà để lại sẹo thì không hay. Hai đứa coi như huề rồi.”
Trọng thương mà so với trầy xước gọi là huề?
Tôi suýt thì bật cười vì tức.
Chỉ cần Phó Vân Trì kiểm tra dữ liệu ghi hình trong xe, anh ta sẽ phát hiện ra Phó Huyên Huyên cố ý để lộ sợi dây chuyền trên cổ để kích động tôi, rồi lúc tôi nổi giận thì kéo tay tôi làm tay lái mất kiểm soát.
Nhưng giống như vô số lần trước, Phó Vân Trì căn bản không đi tìm sự thật, mà lựa chọn tin tưởng Phó Huyên Huyên vô điều kiện.
Trước đây tôi không nghĩ thông, luôn khóc lóc cãi vã với anh ta.
Bây giờ tôi nghĩ thông rồi.
Dưới hào quang nhân vật chính, Phó Vân Trì không thể tránh khỏi việc bị “giảm trí thông minh không phân biệt”.
Dù sao thì tổng tài bá đạo sinh ra là để phục vụ nhân vật chính.
Tôi chẳng buồn nhìn Phó Vân Trì, trong đầu chỉ toàn là làm sao để chết nhanh hơn.
Trước khi đến thế giới này, vì tôi thèm ăn một chiếc bánh chocolate hot trên mạng, bố mẹ đã bất chấp mưa to băng qua thành phố để mua cho tôi tạo bất ngờ.
Kết quả bị xe tải đâm, chết ngay tại chỗ.
Tôi lập tức nhảy xuống hồ, muốn theo bố mẹ mà đi.
Khi cảm giác ngạt thở ập đến, hệ thống tìm thấy tôi.
【Hoàn thành tuyến pháo hôi, thúc đẩy nhân vật chính Phó Huyên Huyên đạt được nghịch tập cuộc đời, sẽ nhận được cơ hội đảo ngược tai nạn xe của cha mẹ.】
Ký ức bị phong tỏa, tôi quên mất mình là ai.
Chỉ biết mình là thiên kim nhà họ Phó, từ nhỏ đã được nâng niu trong lòng bàn tay.
Cho đến năm mười lăm tuổi, bố mẹ dẫn Phó Huyên Huyên về, nói là tìm cho tôi một người bạn chơi.
Nhưng một vụ tai nạn máy bay khiến tôi mất bố mẹ chỉ sau một đêm, tôi mắc chứng trầm cảm.
Phó Vân Trì trong nỗi đau quá lớn và áp lực khổng lồ của tập đoàn, dần dần chuyển sự cưng chiều và kiên nhẫn dành cho tôi sang Phó Huyên Huyên — người “hiểu chuyện” hơn.
Phó Huyên Huyên luôn có cách khiến Phó Vân Trì hiểu lầm tôi.
Tôi cảm nhận rõ ràng sự thiên vị từng chỉ thuộc về mình đang dần biến mất.
Tôi khóc lóc, đập phá, dùng hết mọi cách kịch liệt để Phó Vân Trì tin tôi.
Nhưng kết quả cuối cùng chỉ là anh ta ngày càng chán ghét tôi hơn.
Ở nhà điều trị ba ngày, tôi không ăn không uống.
Phó Vân Trì sa sầm mặt bước vào, Phó Huyên Huyên đi sát bên cạnh anh ta, trên tay ôm một bát sứ trắng.
“Cô tự tìm chết thì thôi, còn liên lụy Huyên Huyên lo lắng sợ hãi, người gầy đi cả vòng! Ngày nào nó cũng hầm canh bồi bổ cho cô, cô còn không chịu uống, có xứng với tấm lòng của Huyên Huyên không?”
Phó Huyên Huyên vội vàng tiến lên, dịu giọng nói:
“Chị bị thương rồi, trong lòng chắc chắn rất khó chịu. Em không sao đâu, chỉ cần chị mau khỏe lại, em làm gì cũng được……”
Nói rồi liền định đút canh cho tôi.
Tôi vung tay hất đổ bát sứ trắng, canh nóng hổi đổ lên tay và cổ Phó Huyên Huyên, khiến cô ta hét lên thảm thiết.
“Huyên Huyên!”
Hai tiếng đồng thời vang lên.
Lục Tư Trình lao tới ôm Phó Huyên Huyên chạy đi xả nước lạnh.
Phó Vân Trì sải một bước lớn tới bên giường, hung hăng tát tôi một bạt tai.
Lực quá mạnh khiến cả người tôi lăn từ trên giường xuống đất.
“Lập tức xin lỗi Huyên Huyên! Nghe rõ chưa?”
Tôi nằm trên đất không nhúc nhích được, phải hít mấy hơi mới mở miệng:
“Tôi không làm sai, tôi sẽ không xin lỗi.”
Phó Vân Trì tức đến ngực phập phồng dữ dội, chỉ tay vào tôi:
“Sao cô lại biến thành thế này? Ỷ thế hiếp người, phẩm hạnh tồi tệ!”
Anh ta quay đầu hét ra cửa:
“Lục Tư Trình, đưa Phó Hoan đến Ngõ Ngô Đồng số 81. Tôi muốn xem, không còn thân phận thiên kim nhà họ Phó, cô ta có còn cứng miệng như vậy không.”
Hốc mắt tôi cay xè, nghẹn ngào hỏi:
“Anh, em mới là em gái ruột của anh, anh thật sự muốn đối xử với em như vậy sao?”
Trong lòng Phó Vân Trì dâng lên một cơn bực bội, nhưng lập tức bị đè xuống:
“Làm sai thì phải phạt, không có gì để nói.”
Dù biết kết cục của pháo hôi vốn là như vậy, nhưng tôi gọi anh hơn mười năm là thật, không nỡ cũng là thật.

