“Chuyện còn chưa xảy ra mà?”
“Nếu không phải Miên Miên chịu hạ cố ngồi ở xưởng, tụi cô có kéo được nhiều đơn hàng vậy không?”
“Vả lại không hoàn thành nhiệm vụ sản xuất là việc của cô, đừng mong đổ lỗi cho Miên Miên, tóm lại ngày mai không giao được hàng, tôi sẽ truy trách nhiệm cô!”
Tôi tức đến mức bật cười.
Đơn hàng này là do bộ phận kinh doanh theo đuổi suốt ba tháng trời mới có được, liên quan gì tới Kim Miên Miên?
Chưa kể từ khi cô ta tới xưởng, gây ra không ít rắc rối.
Tôi nghiến răng:
“Giám đốc Chu, tôi không thể làm chuyện giao hàng lỗi, hơn nữa bên kiểm định cũng sẽ không thông qua.”
Tiếng cười đùa bên kia mỗi lúc một lớn.
Chu Trấn Hùng mất kiên nhẫn lên tiếng:
“Tôi thuê cô đến là để giải quyết vấn đề, chứ không phải gây thêm phiền phức cho tôi.”
“Cô nói rõ cho tôi biết, còn muốn làm việc nữa không?”
Chương 2
Hồi đó, chính anh rể của Chu Trấn Hùng đã mời tôi về với mức lương cao hơn mặt bằng ngành 20%.
Điều mà ông ta coi trọng chính là năng lực kiểm soát chất lượng sản phẩm của tôi.
Tôi hít sâu một hơi:
“Giám đốc Chu, chuyện này nếu anh không giải quyết được, vậy tôi chỉ còn cách báo cáo lên Chủ tịch Lưu.”
Chu Trấn Hùng nghe xong, lửa giận càng bốc cao:
“Trần Ân, vượt cấp báo cáo là điều tối kỵ, huống hồ chị tôi đang bệnh nặng nằm giường, lỡ bị tức lên có chuyện gì cô gánh nổi trách nhiệm không?”
“Giờ xưởng đã giao toàn quyền cho tôi, cô còn tìm chị tôi báo cáo, thể diện tôi để đâu?”
“Cô cứ ở yên trong xưởng đấy, đừng động đậy, tôi qua ngay!”
Chẳng bao lâu sau, Chu Trấn Hùng hùng hổ xông vào xưởng.
Việc đầu tiên là ra lệnh cho người giật lấy điện thoại của tôi.
“Tôi ghét nhất mấy kẻ không hiểu quy tắc.”
Hắn ngồi phịch xuống ghế, giọng điệu giễu cợt,
“Nói đi, chuyện gì ghê gớm lắm mà đòi vượt cấp báo cáo thế?”
Tôi đương nhiên nghe ra được sự bất mãn trong lời hắn.
Đành cắn răng kể lại chuyện Kim Miên Miên tự ý hạ thấp thông số.
Chu Trấn Hùng rơi vào trầm ngâm:
“Miên Miên, sao em lại làm thế?”
Tôi tưởng cuối cùng hắn cũng chịu nghe vào.
“Vì thầy phong thủy nói em không thể nhìn thấy quá nhiều dấu chấm thập phân.”
Ngay giây sau, Kim Miên Miên đã khoác tay hắn,
“Anh nói xưởng dạo này lợi nhuận giảm sút, nhưng em đến đây lâu vậy, ai cũng nói chị Trần rất có năng lực, lẽ ra không nên thế mới phải.”
“Em thấy chị Trần cứ thổi phồng mọi chuyện lên, cố tình báo cao hơn 0,007mm mỗi con ốc, một triệu con ốc ít nhất cũng chênh 7000 tệ, một năm ăn không ít đâu nha!”
Kim Miên Miên ám chỉ tôi đã giở thủ đoạn, ai cũng nghe ra được.
Không ít công nhân lên tiếng bênh vực tôi:
“Giám đốc Chu, chị Trần không phải người như vậy!”
“Chị ấy rất có trách nhiệm, nếu nói là người khác thì còn có thể, chứ chị ấy tuyệt đối không làm chuyện đó đâu!”
“Mỗi lần tăng ca chị Trần đều bỏ tiền túi ra mua đồ ăn khuya cho tụi em, tụi em đưa chị ấy chai nước thôi mà chị ấy còn không nhận, người như vậy sao mà tham ô được chứ?”
Họ phần lớn là nhân viên tôi đã dẫn dắt từ trước,
Cũng xem như theo tôi nhiều năm rồi.
Tôi không khỏi cảm thấy cay mắt.
Dám đứng ra bênh vực tôi khi Chu Trấn Hùng đang nổi giận là đang mạo hiểm mất việc.
Kim Miên Miên lạnh lùng cười:
“Thế chẳng phải càng chứng minh chị Trần coi thường mấy đồng bạc lẻ của các anh chị sao?”
“Giám đốc Chu, chị Trần dám lấy Chủ tịch Lưu ra để uy hiếp anh, em thấy rất đáng nghi, hay là giao cho phòng kỷ luật điều tra tài khoản của chị ấy đi!”
Chu Trấn Hùng đang buồn vì chưa có cớ ra oai với tôi, lập tức gật đầu:
“Điều tra! Cho tôi điều tra thật kỹ vào!”
Hắn ra lệnh cho công nhân trong xưởng tăng ca gấp rút hoàn thành hàng, bằng mọi giá phải giao đúng hạn vào ngày mai.
Một vài công nhân lâu năm lên tiếng can ngăn, nhưng bị hắn chặn lại:
“Không muốn làm nữa thì đi ngay bây giờ!”
“Nhưng là tự các người nghỉ việc đấy, đừng mong tiền đền bù hay tăng ca nữa!”
Vì lô hàng này, mọi người đã tăng ca suốt cả tháng.
Nếu mất việc mà ngay cả tiền làm thêm cũng không có, cả nhà chỉ có nước ăn gió nằm sương.
Từng người đều cúi đầu im lặng.
Tôi cao giọng nói:
“Giám đốc Chu, lô ốc vít sản xuất hôm qua là hàng lỗi, không thể…”
Còn chưa nói xong, đã bị người của Chu Trấn Hùng bịt miệng lôi đi.
Hắn nhốt tôi vào phòng chứa đồ.
Chẳng mấy chốc, nhân viên phòng kỷ luật công ty tới nơi.
Với tư cách là người tố giác, Kim Miên Miên cũng đi cùng.
Cô ta chỉ tay vào mặt tôi:
“Tôi từng thấy Trần Ân đưa tiền cho người phòng tài vụ!”
“Có bằng chứng không?”
“Có, các anh xem đây!”

