Con bé ôm chặt lấy tôi:
“Chỉ cần có mẹ, con đã rất hạnh phúc rồi.”
Con ngẩng cao đầu, bẻ những ngón tay bé xíu để đếm.
“Khi sinh nhật, có mẹ ở bên con.”
“Khi con đi học, có mẹ ở bên con.”
“Khi con bị ốm, có mẹ ở bên con.”
“Con đã rất hạnh phúc rồi.”
Đột nhiên, từ mũi con chảy ra hai dòng máu.
Sắc mặt tôi lập tức thay đổi, con gái theo thói quen lấy khăn giấy trong túi ra bịt mũi.
“Mẹ đừng sợ, An An sẽ cầm máu được mà, cô giáo đã dạy con rất nhiều lần rồi.”
Tim tôi thắt lại dữ dội, nhẹ nhàng bóp sống mũi nhỏ xíu của con.
“An An đừng sợ, ngẩng đầu lên một chút.”
Đợi An An ngủ rồi, tôi gửi tin nhắn cho cô giáo chủ nhiệm của An An ở trường mẫu giáo.
“Chuyện An An bị chảy máu mũi, vì sao cô không trao đổi với phụ huynh?”
Mãi đến ngày hôm sau, giáo viên mới thong thả nói với tôi.
“Trẻ con chảy máu mũi chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?”
Cơn giận của tôi lập tức bốc lên:
“Cô nói cho tôi biết, An An đã chảy máu mũi mấy lần ở trường rồi?”
“Nếu cô không nói rõ được, tôi cũng có thể đến trường trích xuất camera.”
Giáo viên im lặng một lúc, sau đó gửi một đoạn tin nhắn thoại dài tới 60 giây.
“Cô tưởng cô là ai? Thiếu phu nhân nhà họ Ngu à? Ra ngoài nhìn đi, có ai coi cô ra gì không? Biết điều thì ngoan ngoãn nhường chỗ cho Tô Kỳ Kỳ đi.”
“Ngày nào cũng bám lấy con để tìm cảm giác tồn tại, cô tưởng Ngu Quy Châu chỉ có mỗi mình Ngu An là con sao? Con trai của Ngu Quy Châu đã sáu tuổi rồi, cô biết không?”
“Tôi nói cho cô biết, dù hôm nay cô có đích thân tới trường, cũng chẳng có ai coi cô ra gì đâu. Ngu tổng không giúp cô, cô tưởng cô là thứ gì?”
Trái tim tôi nặng trĩu, rơi thẳng xuống đáy.
Tôi có thể chịu ấm ức.
Nhưng An An thì không.
Tôi gọi điện cho Ngu Quy Châu.
“Anh có biết nhà trường đối xử với An An thế nào không?”
“Con bé gần đây liên tục chảy máu mũi, anh có biết không?!”
Ở đầu dây bên kia, Ngu Quy Châu trả lời hờ hững nhưng lại đầy đắc ý:
“Đây đã là trường mẫu giáo tốt nhất ở Cảng Thành rồi.”
“Ngọc Oánh, em muốn anh về nhà thì đừng lấy chuyện của con gái ra làm cái cớ.”
Tôi còn chưa kịp nói hết lời.
Một giọng nói mềm mại đã chen vào:
“Quy Châu, có khi nào là chị Ngọc Oánh biết được giáo viên chủ nhiệm dạy An An là chị họ của em… nên cố tình làm khó chị ấy không? Anh biết mà… chị họ em phải cố gắng lắm mới vào được trường, lại luôn dịu dàng, nếu chỉ vì em mà…”
“Có thể để em đi giải thích với chị Ngọc Oánh không? Đừng trút giận lên chị họ em, một mình chị ấy rất vất vả.”
“Hồi trước em một mình nuôi em trai, sống rất khó khăn, chị họ cũng giúp bọn em rất nhiều.”
Ngu Quy Châu im lặng một lúc, giọng nói dần trở nên lạnh lẽo.
“Mạc Ngọc Oánh, em rảnh rỗi quá nên tự đi tìm chuyện à?”
Thế nhưng tình trạng của con gái ngày càng xấu đi, bệnh viện đã đưa ra chẩn đoán là bạch cầu cấp tính.
Phía bệnh viện nói, An An còn quá nhỏ, cần một đội ngũ y tế tốt hơn mới có thể giảm bớt đau đớn cho con bé.
Thậm chí còn bóng gió với tôi:
“Con gái của Ngu tổng, chẳng lẽ lại không tìm được bác sĩ giỏi nhất sao?”
Móng tay tôi cắm sâu vào lòng bàn tay.
Tôi hết lần này đến lần khác gọi cho Ngu Quy Châu:
“Ngu Quy Châu, An An thật sự bệnh rồi.”
“Là bạch cầu cấp tính, em cầu xin anh, hãy đổi cho An An bác sĩ tốt nhất đi. An An là con ruột của anh mà.”
Nghe thấy giọng tôi đã khóc đến nghẹn ngào, cuối cùng Ngu Quy Châu cũng quyết định về nhà một chuyến.
Chỉ là khi anh ta về nhà, bên cạnh còn đứng Tô Kỳ Kỳ và cậu em trai sáu tuổi của cô ta.
Nhìn thấy đôi mắt tôi sưng đỏ vì khóc, cô ta tặc lưỡi, đầy thương hại nhìn tôi.
“Chị Ngọc Oánh, sao trông chị lại thảm hại thế này?”
“Có chuyện gì thì cứ nói chuyện đàng hoàng với Quy Châu là được rồi mà.”
Cô ta xoa đầu em trai, đẩy cậu bé về phía An An.
“Đi đi, chơi với em gái An An cho vui.”
Cậu bé chạy nhảy về phía An An, lúc lướt qua tôi lại nhỏ giọng nói một câu:
“Đồ tiểu tam không biết xấu hổ, gánh nặng của ba Ngu.”
An An nghe xong, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại, dùng sức đẩy ngã cậu bé.
Con bé chắn trước mặt tôi:
“Mẹ tôi là người mẹ tốt nhất trên đời, mẹ tôi không phải là tiểu tam!”
“Chúng tôi cũng không phải là gánh nặng của ba, mẹ nói rồi, ba là yêu tôi!”
Cậu bé ngã xuống đất, lòng bàn tay trầy xước, sụt sịt nhìn An An một cái:
“Xin lỗi, đều là lỗi của em.”
“Em không nên nói muốn chơi cùng em gái An An.”
Sắc mặt Ngu Quy Châu trầm xuống:
“Mạc Ngọc Oánh, cô dạy con gái tôi như thế này sao?”
Anh ta lạnh lùng nhìn An An:
“Ai dạy con ngông cuồng, hung hăng như vậy? Dì Trương, đưa tiểu thư vào phòng tĩnh tâm để tự kiểm điểm.”
“Không được!”
Tôi không dám tin nhìn Ngu Quy Châu, An An bây giờ ngày nào cũng phải tiếp nhận điều trị.
Chỉ cần gián đoạn một ngày thôi cũng đã là tổn hại nghiêm trọng đến cơ thể con bé.
“Ngu Quy Châu, sức khỏe của An An thật sự rất kém, con bé không chịu nổi đâu. Đừng làm như vậy, là em sai rồi!”
“Đương nhiên là lỗi của cô.”
Ngu Quy Châu ôm cậu bé vào lòng, cẩn thận dỗ dành.
“Lát nữa chú dẫn con đi mua đồ chơi con thích nhé?”
Tôi ghì chặt An An ra sau lưng mình. Ngu Quy Châu liếc mắt ra hiệu cho dì Trương và đám vệ sĩ xung quanh.
Vệ sĩ giữ chặt tay tôi.
Dì Trương dùng sức kéo mạnh tôi ra khỏi An An.
Tôi khóc gào:
“Dì Trương, trả An An lại cho tôi!”
“Đủ rồi!” Ngu Quy Châu cau mày,
“Chính vì cô như thế này nên An An mới trở nên ngang ngược, không hiểu chuyện.”
“Sau này tôi làm sao yên tâm giao tập đoàn họ Ngu cho An An được?”

