Có lẽ anh ta nghĩ tôi yêu anh ta đến mức sẽ không bao giờ kiểm tra sổ sách.

Luật sư không dừng lại, tiếp tục công bố bằng chứng thứ hai.

Hơn mười tấm ảnh chụp rõ nét.

Trong ảnh, Chu Thiệu Huy ôm ấp một cô gái trẻ, hai người cùng nhau ra vào khách sạn năm sao.

Dưới ảnh là bản ghi chép đặt phòng, kéo dài suốt một năm.

“Theo điều tra của chúng tôi, người phụ nữ này là đại diện của một công ty dược phẩm.”

“Và thời gian anh Chu đi khách sạn với cô ta, hoàn toàn trùng khớp với những lần anh ấy báo với bệnh viện là ‘đi hội thảo học thuật’.”

Cả phòng xử lặng như tờ.

Tôi nhìn Chu Thiệu Huy, sắc mặt anh ta từ đỏ bừng chuyển sang xanh mét, cuối cùng tái nhợt không còn giọt máu.

Môi anh ta run rẩy, không thốt ra nổi một từ.

Luật sư bên cạnh anh ta cúi đầu xem lại những ghi chép kia, cuối cùng cũng từ bỏ giãy giụa, uể oải ngồi phịch xuống ghế.

Thẩm phán gõ búa.

Tiếng gõ ấy là bản tuyên án êm tai nhất mà tôi từng nghe trong đời.

“Sau khi xét xử, tuyên như sau.”

“Chấp thuận yêu cầu ly hôn của nguyên đơn Lâm Vũ Ninh và bị đơn Chu Thiệu Huy.”

“Quyền nuôi con chung thuộc về nguyên đơn Lâm Vũ Ninh.”

“Bị đơn Chu Thiệu Huy, với tư cách là bên có lỗi trong hôn nhân, bị xử ly hôn trắng tay.”

Tôi đã thắng.

Tôi nheo mắt lại, cảm giác như ngọn núi đè trên ngực suốt bao năm cuối cùng cũng được dỡ bỏ hoàn toàn.

7

Tôi ôm con trai rời khỏi tòa án, ngẩng đầu lên, trời xanh ngắt, mây trắng tinh.

Cả không khí cũng mang theo hương vị ngọt ngào của tự do.

Vào trong xe, tôi đặt con vào ghế an toàn, hôn lên gương mặt ngủ ngoan của con một cái.

Vừa khởi động xe, chuẩn bị rời bãi đỗ.

Một bóng đen bất ngờ lao ra từ sau cột, chắn ngang đầu xe tôi.

Là Chu Thiệu Huy!

Sau lưng hắn, còn có người mẹ điên loạn của hắn – Vương Á Phân.

Đôi mắt Chu Thiệu Huy đỏ rực, cả người giống như ác quỷ vừa chui lên từ địa ngục, trên mặt là sự điên loạn và hủy diệt.

“Bốp! Bốp! Bốp!”

Hắn phát cuồng đấm liên tục vào cửa kính xe của tôi, mặt kính kêu răng rắc như sắp nứt toạc.

“Lâm Vũ Ninh! Con đĩ này! Mày dám khiến tao ra khỏi nhà tay trắng?!”

“Tao sống không yên, thì mày và cái thứ nghiệt chủng trong tay mày cũng đừng hòng sống yên! Tao cho chết chung luôn!”

Còn Vương Á Phân thì gào khóc, đập đùi đấm ngực, mồm chửi ra toàn những lời độc địa bẩn thỉu, khiến người đi đường ngoảnh đầu nhìn đầy khiếp sợ.

Tôi sợ đến lạnh cả người, theo bản năng ôm chặt lấy con trai đang bị đánh thức và khóc ré lên.

Tim tôi đập loạn như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Tôi nhìn khuôn mặt vặn vẹo đến mức không còn nhận ra ngoài kia, lần đầu tiên cảm thấy mối đe dọa thực sự đến từ cái chết.

Hắn thật sự có thể giết chúng tôi.

Khi tôi đang run rẩy định lùi xe bỏ chạy—

“Két——!”

Một tiếng rít lốp chói tai xé toạc không gian bãi đậu xe.

Một chiếc Bentley đen lao tới, xoay đuôi xe một cú drift đẹp mắt gần như liều mạng,

đậu chéo ngay trước đầu xe tôi, hoàn toàn chắn giữa tôi và hai mẹ con Chu Thiệu Huy.

Như một bức tường vững chãi không gì phá nổi.

Cửa xe bật mở, Lục Diễn Chi bước xuống.

Hôm nay anh mặc một bộ vest xám đậm được cắt may hoàn hảo, dáng người thẳng tắp, tỏa ra khí chất lạnh lẽo khiến người khác không dám đến gần.

Chu Thiệu Huy nhìn thấy anh, thoáng sững lại, rồi gào lên điên cuồng:

“Lục Diễn Chi! Lại là mày! Cút ngay cho tao!”

Lục Diễn Chi không thèm liếc hắn một cái.

Anh chỉ lấy điện thoại ra, trước mặt họ bấm số cảnh sát.

“Alo, 110 phải không? Tôi đang ở bãi đỗ xe dưới Tòa án XX, có người gây rối trật tự công cộng và đe dọa tính mạng người khác, xin hãy đến ngay.”

Anh nói bằng giọng bình tĩnh, rõ ràng, như thể chỉ đang tường thuật một sự việc không liên quan đến mình.

Cúp máy, anh còn mở luôn chức năng quay video trên điện thoại.

Ống kính chĩa thẳng vào khuôn mặt Chu Thiệu Huy đang vặn vẹo vì tức giận và ghen tuông.

“Chu Thiệu Huy, vừa nãy mày nói gì, nói lại lần nữa xem.”

“Tao sẽ ghi lại, nộp lên tòa làm bằng chứng.”

Tiếng hét của Chu Thiệu Huy đột nhiên im bặt.

Tất cả cơn điên loạn và dữ tợn của hắn, trước sự bình tĩnh tuyệt đối và sức mạnh áp đảo của Lục Diễn Chi, bỗng chốc trở nên nực cười.

Vương Á Phân cũng sợ đến mức không dám khóc nữa.

Rất nhanh, cảnh sát có mặt.

ĐỌC TIẾP : https://vivutruyen.net/mang-theo-con-ga-cho-tong-tai/chuong-6