Cậu ấy dừng lại một nhịp, rồi có chút lo lắng nói thêm.

“Bên Hồng Viễn… cũng có người đến. Cao Tuấn và Chủ tịch Trịnh đều cử người thân tín ngồi dưới đó.”

“Tôi đoán trước rồi.” Tôi nhấp một ngụm nước, làm dịu cổ họng. “Tất nhiên họ sẽ muốn biết ngay lập tức, tôi định làm gì.”

“Còn mấy quán quân bán hàng thì sao?”

“Cả mười tám người đều đến.” Giọng Phương Nghị mang theo sự nhẹ nhõm. “Họ ngồi ngay hàng ghế giữa ở hàng đầu tiên. Không thiếu một ai.”

Tôi gật đầu. Trong lòng đã có chuẩn bị.

Tôi hít sâu một hơi, bước lên sân khấu.

Ánh đèn chiếu thẳng vào người tôi, hàng trăm ánh mắt và ống kính hướng lên, như thủy triều tràn tới.

Tôi không hề thấy áp lực.

Vì nơi này, chính là sân nhà của tôi.

Tôi không giống như những gì Cao Tuấn và đám người kia tưởng tượng – sẽ đứng đây kể khổ, than thở, cầu xin sự thương hại.

Thế quá thấp cấp.

Câu mở đầu của tôi, là một câu hỏi dành cho toàn bộ khán giả bên dưới.

“Mọi người nghĩ rằng, trong thời đại này, điều gì là giá trị cốt lõi của một chuyên gia bán hàng đỉnh cao?”

Không đợi ai trả lời, tôi tự đưa ra đáp án.

“Không phải là mối quan hệ. Không phải tài ăn nói. Thậm chí, cũng không phải sự chăm chỉ.”

“Mà là một bộ phương pháp luận khoa học – có thể được lặp lại, nâng cấp và tiến hóa liên tục.”

Màn hình lớn phía sau tôi sáng lên, hiện ra bốn chữ “Kế hoạch Sấm Sét”.

Tôi bắt đầu trình bày toàn bộ một cách chuyên nghiệp và hệ thống về quá trình hình thành “Kế hoạch Sấm Sét”, logic cốt lõi của nó, và các tình huống thực tiễn áp dụng.

Tôi đưa ra hàng loạt bằng chứng nguyên gốc có dấu thời gian rõ ràng, chứng minh toàn bộ hệ thống là do tôi độc lập phát triển.

Bản thảo viết tay, sơ đồ tư duy, mô hình dữ liệu, báo cáo thử nghiệm…

Những trang giấy đã ố vàng, chi chít ghi chú ấy còn có sức nặng hơn bất kỳ lời tố cáo đẫm nước mắt nào.

Ánh mắt của các phóng viên và chuyên gia săn đầu người càng lúc càng sáng lên.

Họ là dân trong nghề. Họ hiểu, hệ thống này giá trị đến mức nào.

Sau khi trình bày xong “Kế hoạch Sấm Sét”, tôi chuyển giọng.

“Nhưng,” tôi nhấn mạnh, “bất kỳ phương pháp luận nào cũng đều có giới hạn về thời đại.”

“‘Kế hoạch Sấm Sét’ ra đời trong thời kỳ internet PC. Nền tảng của nó là sự bất đối xứng thông tin.”

“Và trong thời đại di động và AI ngày nay, nó… đã lỗi thời rồi.”

Bên dưới rộ lên tiếng xôn xao.

Ngay cả Phương Nghị và mười tám quán quân bán hàng cũng lộ vẻ kinh ngạc.

Không ai ngờ tôi sẽ tự tay phủ định tác phẩm đỉnh cao của mình.

Những người được Hồng Viễn cử tới thì bắt đầu nở nụ cười chế giễu.

Họ nghĩ rằng tôi đang tự chặt cánh tay của chính mình.

Tôi nhìn vẻ mặt của họ, khẽ cười lạnh.

“Vì vậy, ngay trong tháng tôi bị thông báo sa thải, tôi đã hoàn tất phiên bản nâng cấp mang tính cách mạng của nó.”

Tôi nhấn nút điều khiển.

Trên màn hình, bốn chữ “Kế hoạch Sấm Sét” dần mờ đi.

Thay vào đó, hiện lên hai chữ mới toanh, ánh kim lấp lánh.

Tinh Trần.

“Tôi đặt tên cho nó là ‘Hệ thống Tinh Trần’.”

“Nếu như ‘Kế hoạch Sấm Sét’ dạy bạn cách dùng ngọn đuốc để tìm kho báu trong khu rừng tối…”

“Thì ‘Hệ thống Tinh Trần’ chính là tấm bản đồ thông minh – được vẽ từ vô số vì sao, luôn cập nhật theo thời gian thực, dẫn bạn đến đích nhanh hơn, chính xác hơn.”

Tôi bắt đầu trình bày khung lý thuyết mang tính đột phá của “Hệ thống Tinh Trần”.

Công nghệ AI gợi ý chính xác dựa trên chân dung người dùng.

Chiến lược ma trận đa chiều kích hoạt lan truyền qua mạng xã hội.

Điểm neo cảm xúc trong nội dung marketing…

Từng khái niệm đều đánh trúng vào nỗi đau của thị trường hiện tại.

Nó hiệu quả hơn, thông minh hơn, và có sức công phá mạnh hơn cả “Kế hoạch Sấm Sét”.

Không khí bên dưới, từ sững sờ chuyển thành cuồng nhiệt.

Những tinh anh bán hàng và các chuyên gia săn đầu người – ánh mắt họ sáng rực như thể vừa khám phá ra châu lục mới.

Họ biết rõ, hệ thống “Tinh Trần” này… không đơn thuần là một khóa đào tạo.

Mà là… một cái máy in tiền!

Và tôi, chính là người nắm giữ mật mã của chiếc máy in ấy!

Khi không khí hội trường lên đến đỉnh điểm, tôi tung ra quả bom lớn cuối cùng.

Hôm nay, tại đây, tôi chính thức tuyên bố thành lập “Tinh Trần Tư Vấn”.

Tôi – Giang Duệ – với tư cách là nhà sáng lập kiêm CEO, sẽ cống hiến toàn lực để xây dựng hệ thống chiến lược và phát triển đẳng cấp nhất cho những doanh nghiệp và nhân tài bán hàng xuất sắc nhất của thời đại.

Ánh mắt tôi hướng thẳng về hàng ghế đầu.

Đồng thời, tôi chính thức gửi lời mời hợp tác đầu tiên đến tất cả những người từng là học trò, là đồng đội của tôi, đang có mặt tại đây hôm nay.

Tôi không cần các bạn đầu tư tiền.

Tôi cần chính con người các bạn.

Toàn bộ cổ phần ban đầu của Tinh Trần Tư Vấn sẽ dùng để khuyến khích đội ngũ.

Tôi chỉ cần những người mạnh nhất.

Vừa dứt lời.

Phương Nghị là người đầu tiên đứng dậy.

Cậu bước nhanh lên sân khấu, dưới ánh đèn flash chói lóa, nắm chặt lấy tay tôi.

Chị, cho em theo với!

Giọng cậu dõng dạc, đầy quyết tâm.

Ngay sau đó, người thứ hai, người thứ ba…

Cả mười tám quán quân bán hàng năm nào – giờ đã là những tên tuổi trong ngành – lần lượt bước lên sân khấu, đứng sau lưng tôi.

Họ không cần nói gì cả.

ĐỌC TIẾP : https://vivutruyen.net/khi-toi-bi-sa-thai-ca-tap-doan-sup-do/chuong-6