Khi biết tin chồng sắp được điều từ Tây Bắc về, Thẩm An Ninh đã vui suốt một tuần.

Khoảnh khắc anh trở về nhà, cô đỏ hoe mắt lao đến ôm lấy anh, lại bị anh lạnh lùng giơ tay ngăn lại.

“An Ninh bình tĩnh chút, còn có người ngoài ở đây.”

Lúc này Thẩm An Ninh mới để ý thấy, phía sau Tiêu Vân Triệt còn đi cùng một cô gái trẻ.

Cô ta rụt rè bước ra từ sau lưng Tiêu Vân Triệt, trên mặt là nụ cười đúng mực:

“Chào chị dâu, em tên là Lưu Tư Tư.”

“Tư Tư là vợ liệt sĩ của chiến hữu tôi, lần này cùng tôi điều về, tạm thời vẫn chưa tìm được chỗ ở, sẽ ở tạm nhà mình.”

Tiêu Vân Triệt tiện miệng giải thích một câu, không nhìn cô thêm lần nào, thuận tay cầm lấy vali trong tay Lưu Tư Tư đi vào trong.

Mẹ chồng Trần Tuyết Mai thấy con trai trở về, lại còn mang theo con gái một người quen, vui mừng khôn xiết.

Bà nắm tay Lưu Tư Tư ngồi xuống ghế sô pha, trên mặt là nụ cười mà Thẩm An Ninh chưa từng thấy qua.

“Tư Tư, dì đã lâu không gặp con rồi, con còn xinh đẹp hơn trước nữa.”

Ánh mắt Thẩm An Ninh trầm xuống, bữa cơm tiếp đón vốn đã chuẩn bị chu đáo, vì sự xuất hiện của Lưu Tư Tư mà bầu không khí trở nên có phần kỳ quái.

Trên bàn cơm, họ giống như một gia đình hòa thuận hạnh phúc.

Ánh mắt Lưu Tư Tư mang vẻ đơn thuần mà không thiếu sự khiêu khích, nhiều lần dừng lại trên người Thẩm An Ninh, nhưng Thẩm An Ninh đều làm như không thấy.

Những cảnh tượng thế này, cô từng trải qua vô số lần.

Thẩm An Ninh vốn là Vương phi phủ Thụy Vương thời cổ đại, hai mươi năm trước vô tình xuyên không tới hiện đại, trở thành con gái độc nhất của Thẩm Sư trưởng.

Hai mươi năm qua, cô học được pháp luật hiện đại, hiểu thế nào là một đời một người một đôi, nhưng vẫn không thể thay đổi tư tưởng cũ.

Trước kia ở phủ Thụy Vương, cô có thể bình thản lo toan chuyện hậu viện cho phu quân, chăm sóc con cái.

Giờ chẳng qua chỉ là đổi một nơi khác, đổi một người chồng khác, cô cũng vẫn có thể làm được như vậy.

“An Ninh, lát nữa em thu dọn phòng bên cạnh phòng ngủ chính cho Tư Tư nhé.”

Giọng nói lạnh nhạt của Tiêu Vân Triệt vừa dứt, Thẩm An Ninh liền hỏi anh:

“Vậy hôn sự của hai người, có cần em bắt đầu lo liệu luôn từ hôm nay không?”

Câu nói của cô khiến cả căn phòng lập tức im bặt.

Lưu Tư Tư là người đầu tiên phản ứng lại, cô ta hoảng hốt nhìn Thẩm An Ninh:

“Chị An Ninh, chị hiểu lầm em với anh Vân Triệt rồi phải không? Giữa bọn em trong sạch, em…”

Vừa nói đến đây, viền mắt cô ta đỏ ửng, nước mắt rơi lã chã.

Tiêu Vân Triệt mặt trầm xuống, vẻ không vui, ánh mắt lạnh lùng nhìn Thẩm An Ninh.

“Thẩm An Ninh, em đừng nghĩ lung tung, tôi đưa Tư Tư về đây hoàn toàn vì tôi từng là đoàn trưởng quân khu Tây Bắc, nên có trách nhiệm sắp xếp chỗ ở cho vợ liệt sĩ đồng đội.”

Thẩm An Ninh nghe lời giải thích ấy, cười như không cười.

Người bình thường sẽ đưa vợ liệt sĩ của đồng đội về nhà mình ở sao? Tiêu Vân Triệt nghĩ cô là đồ ngốc chắc?

Thẩm An Ninh cũng không vạch trần anh ta, chỉ mỉm cười gật đầu:

“Anh nói đúng, là em không nên suy nghĩ lung tung.”

Vừa nói, cô gắp một miếng mực cho Lưu Tư Tư.

Tiêu Vân Triệt thấy thế, lập tức buột miệng:

“Tư Tư không ăn hải sản, cô ấy thích ăn thịt bò.”

Mười lăm năm trước, sau khi Thẩm Sư trưởng qua đời, Thẩm An Ninh được cha Tiêu đưa về nhà họ Tiêu.

Cô đã sống ở nhà họ Tiêu suốt mười lăm năm, đến giờ Tiêu Vân Triệt vẫn không nhớ cô thích ăn gì.

Vậy mà bây giờ… lại nhớ rõ Lưu Tư Tư không ăn hải sản.

Lưu Tư Tư cảm động nhìn Tiêu Vân Triệt, giọng nhẹ nhàng:

“Anh Vân Triệt, anh vẫn còn nhớ em không ăn hải sản à, em cứ tưởng anh đã quên rồi cơ.”

Nói xong, như thể vừa nhận ra hoàn cảnh hiện tại, cô ta vội quay sang nhìn Thẩm An Ninh.

“Chị An Ninh, chị đừng hiểu lầm, em với anh Vân Triệt thật sự không có gì đâu.”

“Chị biết.”

Thẩm An Ninh ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại trên người Tiêu Vân Triệt,

“Thật ra hai người có tình cảm với nhau cũng không sao, em sẽ không phản đối chuyện hai người đến với nhau.”

Tiêu Vân Triệt nghe vậy, ánh mắt lạnh băng, vẻ mặt không vui:

“Thẩm An Ninh, em ghen cũng phải có mức độ.”

Nói xong câu đó, anh ta ném đũa xuống rồi dẫn Lưu Tư Tư rời khỏi bàn ăn.

Bữa tiệc tiếp đón cứ thế mà kết thúc trong không khí không vui vẻ.

Trần Tuyết Mai không hài lòng nhìn chằm chằm Thẩm An Ninh, giọng the thé, lời nói đầy trách móc.

“Thẩm An Ninh, Vân Triệt tốt bụng thu nhận vợ liệt sĩ của chiến hữu, cô thì hay rồi, lời lẽ chua ngoa khiến người ta bỏ đi hết, cô có còn ra dáng vợ của đoàn trưởng chút nào không?”

Tay cầm đũa của Thẩm An Ninh hơi khựng lại.

Trước kia ở phủ Thụy Vương, cô quản lý mọi việc trong phủ, nắm giữ quyền lực, sống một cuộc sống huy hoàng.

Bây giờ ở hiện đại, nơi mà pháp luật được thực thi nghiêm minh, chẳng qua chỉ là đang “quản lý” một cuộc hôn nhân không có tình cảm mà thôi, cũng chẳng có gì khó khăn.

Dù sao thì chỉ cần cô nhẫn nhịn, mới có thể giành được thứ cô muốn.

Thẩm An Ninh ngẩng đầu, giọng điềm tĩnh:

“Mẹ, con thật lòng muốn giúp họ.”

“Thật lòng muốn giúp?”

Trần Tuyết Mai bực bội trợn mắt, “Vân Triệt là đoàn trưởng, hôn nhân quân nhân được pháp luật bảo vệ, tôi thấy cô là đang muốn hủy hoại danh tiếng của nó đấy!”

Thì ra mẹ chồng cũng biết, phá hoại hôn nhân quân nhân là phạm pháp.

Thẩm An Ninh không đổi sắc nhìn bà ta, chờ xem bà còn nói gì.

“Chồng của Tư Tư đã hy sinh, bây giờ nó không nơi nương tựa, Vân Triệt giúp nó là điều nên làm, cô là con gái của Thẩm Sư trưởng, nên có lòng bao dung với người khác.”

Lòng bao dung với người khác?

Đúng là muốn che giấu càng lộ liễu hơn.

Thẩm An Ninh chợt nhớ tới những ngày ở phủ Thụy Vương, khi ấy hậu viện phủ Thụy Vương đầy rẫy thiếp thất, nhũ mẫu luôn nói với cô——

【Vương phi, người là chính thê của vương gia, người phải có lòng bao dung với người khác thì vương phủ mới được yên ổn suôn sẻ.】