3
Trong lòng tôi khẽ “thót” một cái.
Không lẽ Chu Dịch đã gửi tin nhắn cầu cứu?
Tôi muốn giật lấy điện thoại của bà để xem, nhưng lại sợ làm vậy quá lộ liễu.
May mà còn có đạn bình luận cập nhật tình hình cho tôi theo thời gian thực.
【Nam chính này có phải bị quan tài kẹp não rồi không? Có cơ hội nhắn tin sao không cầu cứu, lại đi gửi mấy thứ linh tinh thế này!】
【Còn bảo mẹ anh ta đừng khóc linh nữa, chờ họ về là được, làm mẹ anh ta nghe mà mù mờ chẳng hiểu gì.】
【Thật ra cũng dễ hiểu thôi, nam chính muốn mẹ mình nhanh rời đi, nhưng lại không nói rõ mình đang làm gì, ai thèm để ý anh ta chứ!】
【Nói sao được? Giờ này chắc anh ta với nữ chính sắp ngất tới nơi rồi, còn đâu đầu óc tỉnh táo mà suy nghĩ.】
【Sao nữ chính cũng không nhắn tin cho chồng mình cầu cứu nhỉ?】
【Ai mà biết được, gấp chết người luôn, sao không tự chui ra đi? Nếu là tôi, thà mất mặt còn hơn mất mạng.】
【Trên kia nói nhẹ nhàng ghê, nhìn xem bên ngoài là những ai kìa? Mẹ ruột, vợ và em trai đấy! Còn nữ chính thì khỏi nói, ngoài kia là mẹ chồng với chồng mình, lấy đâu ra dũng khí mà chui ra?】
Tôi thử đặt mình vào hoàn cảnh đó một chút, cũng thấy đúng là không có gan thật.
Vậy thì cứ ở yên trong đó đi.
Quả nhiên, mẹ chồng liếc nhìn tin nhắn một cái, rồi tức giận mắng mấy câu:
“Bệnh sớm không bệnh, muộn không bệnh, đúng lúc này lại bệnh, thật là yếu đuối!
Chu Hạo, tại con chiều vợ quá nên mới chiều hư nó như vậy. Nếu ai cũng chịu khó, chịu khổ như Thẩm Y thì tốt biết mấy.”
Chu Hạo vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi.
“Mẹ, mẹ nói vậy là sao? Oánh Oánh đâu phải cố ý đau bụng.
Chị dâu tốt như vậy, sao mẹ còn đối xử không tốt với chị ấy?
Không thể vì chị dâu tốt mà đi nói xấu vợ con được chứ?”
Đột nhiên bị gọi tên, mắt tôi lập tức sáng lên.
4
Mục đích của tôi là kéo dài thời gian.
Chỉ cần tôi khuấy đục vũng nước bên ngoài này, chẳng phải thời gian sẽ bị kéo dài hơn sao?
Nghĩ đến đây, tôi lập tức vừa khóc vừa lên tiếng trách móc mẹ chồng:
“Mẹ, chú út nói đúng đấy. Nếu mẹ thấy con tốt hơn Từ Oánh, vậy tại sao mẹ còn soi mói con đủ điều, đối xử với con tệ như vậy?
Hay là mẹ đang kiểm tra mức độ phục tùng của con?
Mẹ làm như vậy thật sự rất bất công với con. Đợi Chu Dịch về, con sẽ ly hôn với anh ấy.”
Mẹ chồng sững sờ.
“Thẩm Y, con đột nhiên phát điên cái gì vậy? Đang yên đang lành sao lại đòi ly hôn với con trai mẹ?
Con trai mẹ đối xử với con tốt như thế, dựa vào đâu mà con muốn ly hôn?”
Thấy bà tức giận như vậy, tôi lại càng hăng hái hơn.
“Vậy sao?
Anh ấy đối xử với con thật sự tốt à?
Con thấy anh ấy đối xử với Từ Oánh còn tốt hơn thì đúng hơn?”
Chu Hạo lập tức ngẩng đầu nhìn tôi.
“Chị dâu, câu này của chị có ý gì?”
Mẹ chồng cũng trừng to mắt nhìn tôi, như thể muốn nuốt sống tôi ngay tại chỗ.
“Thẩm Y, đầu óc con có vấn đề à? Nói năng lung tung gì thế!”
Tôi liếc bà một cái, lạnh lùng hỏi ngược lại:
“Trước đây lúc chú út đi công tác, Từ Oánh suốt ngày tìm Chu Dịch nhờ vả, chuyện nhỏ xíu cũng tìm, mẹ đều biết cả mà.
Đến thay một cái bóng đèn cũng phải gọi anh ấy.
Nửa đêm say rượu còn gọi Chu Dịch đi đón, rõ ràng đi về chỉ mất một tiếng, vậy mà cố tình gần hai tiếng mới về tới nhà.
Rồi lúc ăn cơm chung, lúc nào cũng dựa sát vào nhau, trêu chọc, đụng chạm, mẹ, lúc đó mẹ cũng có mặt mà.
Mẹ chẳng phải luôn tự nhận mình từng trải, kinh nghiệm đầy mình sao? Vậy mà đến cả sự mờ ám giữa bọn họ cũng không nhìn ra được à?
Những chuyện tương tự nhiều lắm. Trước đây con nhịn không nói cũng là vì nghĩ mẹ đối xử tốt với con, nhưng bây giờ…
Thì ra từ đầu đến cuối, mẹ đều cố tình hành hạ con.
Vậy thì con cũng chẳng còn gì luyến tiếc nữa.”
5
Mẹ chồng chết sững.
Chu Hạo còn sững sờ hơn, mắt trợn tròn như chuông đồng!
“Chị dâu, chị nói thật không vậy?
Giữa bọn họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Tôi khẽ cười.
“Tôi nói rõ ràng như thế rồi, chú còn không hiểu sao?
Dùng chân nghĩ cũng đoán ra được mà.
Chẳng lẽ chú tự mình lại không hề có cảm giác gì ư?”
Chu Hạo như bị sét đánh, cả người đứng đờ ra tại chỗ.
Lúc này, bình luận tràn ngập sự kinh ngạc.
【Đệch, nữ phụ này đang làm gì vậy? Cô ta đang cố tình châm ngòi gây chuyện à?】
【Còn gì nữa, cô ta muốn vạch trần chuyện của nam nữ chính ngay tại đây, thế này thì chồng của nữ chính nghĩ sao cho nổi?】
【Không chỉ vậy đâu, cô ta còn muốn gây chia rẽ giữa mẹ chồng và em chồng nữa!】
【Chết rồi, họ chui vào quan tài cũng gần nửa tiếng rồi, không phải đã ngạt thở ngất đi rồi chứ?】
【Đúng vậy, bên trong còn có người đã chết nữa, nào là khí độc từ thi thể, càng nguy hiểm hơn.】
【Tôi thấy điện thoại của họ cũng không nhận thêm được tin nhắn nào, chắc là đã ngất rồi.】
【Tôi có một suy nghĩ, không biết có nên nói ra không…】
【Nói đi.】
【Đúng vậy, bố của nam chính đang là đêm cuối quàn linh, sáng mai sẽ đưa đi hỏa táng, chẳng lẽ đến lúc đó… ba người cùng bị thiêu sao…】
【A— không phải là không có khả năng đâu!】
【Tôi thấy rất nguy hiểm, mấu chốt là bây giờ mọi người đều nghĩ nam nữ chính đã đi bệnh viện, hoàn toàn không ai biết họ đang ở trong quan tài, lại không thể cầu cứu, quá nguy rồi.】
Tôi thu lại ánh mắt khỏi đám bình luận, khóe môi khẽ cong lên, cười lạnh trong lòng.
Nếu bọn họ đã ngất rồi thì càng tốt!
Đúng lúc này, Chu Hạo bỗng nghĩ ra điều gì đó, đột ngột ngẩng đầu nhìn mẹ mình.
“Mẹ, có lần Oánh Oánh về nhà mẹ đẻ nửa tháng, mẹ có biết không?
Trước đó cô ấy nói đau bụng, mẹ còn cùng cô ấy đi bệnh viện, rồi chuyện đó chìm luôn.
Sau đó lại xin nghỉ hẳn nửa tháng, nói là về nhà mẹ đẻ ở một thời gian.
Mẹ… mẹ có biết chuyện gì không?”

