Tôi ngồi xổm xuống, bóp nhẹ hai má nhỏ của nó:
“Bé ngoan, mẹ chỉ đi chơi vài hôm thôi, tạm gửi con ở lại đây nhé.”
“Đợi mẹ về sẽ dẫn con chuyển nhà, được không?”
“Yên tâm, mẹ hứa tuyệt đối không để con lại cho mẹ kế đâu!”
Nghe tôi cam đoan chắc nịch, Nguyên Bảo mới ủ rũ buông ống quần tôi ra, không cam lòng nhưng cũng không làm khó nữa.
Vừa đặt xong đơn ly hôn lên bàn, tôi liếc thấy một quyển sổ đặt lạc lõng ở góc bàn.
Tò mò, tôi mở ra xem.
Bên trong là chi chít tên người, toàn bộ đều là nét chữ của Kỷ Cảnh Đình.
Tài xế, bảo vệ khu nhà… còn có cả những người tôi không quen, tên ai cũng được ghi rõ ràng.
Dòng gần nhất viết “Kỷ Gia Dã”, bị gạch chéo thật to.
Cái gì vậy trời?
Đang… thống kê quân đội à?
Không hiểu đầu cua tai nheo gì, tôi đóng sổ lại.
Rút điện thoại, chụp tấm ảnh tài liệu trên bàn rồi gửi cho Kỷ Cảnh Đình.
Cuối cùng, tôi cũng nói ra câu đã đè nén trong lòng từ rất lâu:
【Mình ly hôn đi, Kỷ Cảnh Đình.】
15.
Trước khi lên máy bay, tôi đang định tháo thẻ SIM ra.
Điện thoại bất ngờ vang lên một tiếng thông báo.
Là luật sư riêng của Kỷ Cảnh Đình – Thẩm Minh – gửi đến một đoạn video.
Đến nước này rồi, chắc Kỷ Cảnh Đình cũng ký vào đơn rồi chứ? Anh ta còn gì để nói nữa?
Tôi bực mình tắt khung trò chuyện.
Nhưng rồi lại bị bạn thân xúi, thế là tôi nhấn mở.
Máy quay của Thẩm Minh rung lắc dữ dội.
Tôi phải nhìn một lúc mới nhận ra đó là… sân thượng.
“Trời ơi, luật sư của Kỷ Cảnh Đình livestream nhảy lầu kìa, mau vào hóng drama đi!”
Tôi hô hào bạn thân đến xem cho vui.
Nhưng càng xem, sắc mặt tôi càng tái.
“Khoan đã, Thanh Thanh… kia chẳng phải chồng cũ của cậu sao?”
Bạn thân tôi nghi hoặc phóng to video.
Tôi giật mình, ngồi bật dậy nhìn thật kỹ.
Quả nhiên là Kỷ Cảnh Đình!
Anh ấy trông như say xỉn, mắt đỏ hoe, ôm chặt Nguyên Bảo trong lòng, đứng ngay mép sân thượng, khóc ròng giữa gió lạnh.
Luật sư Thẩm cố gắng tiếp cận, vừa nhẹ giọng khuyên nhủ vừa tìm cách kéo anh ấy lại.
Nhưng Kỷ Cảnh Đình chẳng hề phản ứng.
Anh chỉ cúi đầu, vừa khóc vừa cười với Nguyên Bảo:
“Đúng là kịch bản trọng sinh đều là thật…”
“Không phải nói năm sau cô ấy mới bỏ rơi hai cha con mình sao? Sao lại sớm hơn vậy chứ!”
“Nguyên Bảo, con đừng trách mẹ… là ba vô dụng quá nên mẹ mới thích người khác… hu hu hu…”
Không biết Nguyên Bảo có nghe hiểu gì không.
Nó cũng sủa lên mấy tiếng, như đang phụ họa theo tiếng khóc của anh.
Một người một chó, tiếng người hòa lẫn tiếng sủa, thê thảm đến không nỡ nhìn.
Kỷ Cảnh Đình rút từ túi ra một vật quen thuộc—
Chính là quyển sổ tay để trên bàn trong thư phòng hôm nọ.
Vừa lau nước mắt, anh vừa tuyệt vọng lật từng trang.
“Rốt cuộc là ai?! Là ai cái đệt mà chen vào?!”
Cuối cùng, anh đặt quyển sổ trước mặt Nguyên Bảo.
“Cưng à, con nhất định phải thay ba cắn chết con hồ ly kia, nghe rõ chưa?!”
Tôi thật sự không thể xem nổi nữa, bèn nhấn nút dừng video.
Bạn thân tôi ngơ ngác nhìn tôi như thấy ma.
“Kỷ Cảnh Đình không phải kiểu người lạnh lùng ít nói à? cậu huấn luyện anh ấy thành thế này luôn rồi hả?”
16.
Chiếc xe đen lao nhanh vào đường cao tốc.
Trên cửa kính xe phản chiếu ánh đèn từ màn hình điện thoại—biểu tượng tin nhắn hiển thị 99+.
Tất cả đều là tin nhắn từ Kỷ Cảnh Đình.
【?】
【Vợ à, quà kỷ niệm ngày cưới đâu? Sao lại là đơn ly hôn vậy?】
【Anh gọi cho ba mẹ rồi, họ cũng không biết em đi đâu cả.】
【Nếu em thật sự không chịu nổi cuộc hôn nhân này nữa, anh sẽ ký… Nhưng chúng ta có thể gặp nhau lần cuối được không?】
【Vệ Thanh Thì, anh xin em… nghe máy đi.】
ĐỌC TIẾP : https://vivutruyen.net/chong-toi-tuong-minh-bi-cam-sung/chuong-6

