“Nghe nói đồ trên mấy cái sạp nướng bẩn lắm, nào là thịt xác sống, thịt chuột, nghe mà buồn nôn. Cô bán mấy thứ đó không thấy ghê à? Cũng giỏi chịu đựng ghê.”

Mấy du khách cầm xiên nướng trong tay bắt đầu lộ vẻ ghê sợ, nghi ngờ nhìn chằm chằm vào thức ăn.

Tôi lập tức trừng mắt nhìn Lâm Huyên, ánh mắt sắc như dao.

Thẩm Tân Viễn tưởng tôi sẽ động tay, vội chắn trước mặt cô ta.

Tôi cúi xuống nhặt thẻ đen dính bùn ném thẳng về phía Lâm Huyên:

“Các quầy xiên nướng và hàng hóa trong khu du lịch đều đã qua kiểm nghiệm nguyên liệu. Nếu có bằng chứng vi phạm, cứ việc báo lên cơ quan chức năng.”

Lời tôi dứt khoát khiến du khách yên tâm hơn hẳn, ai nấy cũng bênh vực tôi, lên tiếng phản bác:

“Thịt xiên ở đây đều là thịt bò thịt cừu tươi, sáng sớm thấy chị chủ ngồi xiên từng cây một đấy nhé!”

“Đúng đó, chị ấy còn livestream quy trình chọn thịt nữa cơ, cách ướp cũng sạch sẽ gọn gàng, làm gì có chuyện dùng thịt bẩn như cô nói.”

Lâm Huyên còn muốn nói gì đó, nhưng Thẩm Tân Viễn đã sa sầm mặt, kéo tay cô ta:

“Lâm Huyên, đừng quá đáng.”

Cô ta không cam lòng ngậm miệng lại, không dám nói thêm.

Thẩm Tân Viễn nhìn vào ánh mắt lạnh lùng không còn chút tình cảm của tôi, ngón tay vô thức siết chặt:

“Là tôi quấy rầy em hôm nay. Sau này… sẽ không nữa.”

“Em… thay đổi nhiều quá…”

Ba năm trước, Thẩm Tân Viễn từng hứa sau buổi họp báo ra mắt sản phẩm sẽ công khai chuyện kết hôn của chúng tôi với giới truyền thông.

Nhưng khi tôi thay đồ xong, lại thấy anh ta nắm tay Lâm Huyên bước lên sân khấu.

Không chỉ khen cô ta là tài năng ngành IT, mà còn đỏ mặt cúi đầu khi phóng viên hỏi về quan hệ tình cảm, để mặc người ngoài hiểu nhầm hai người là một đôi.

Tôi vốn định nhẫn nhịn, chờ sau họp báo sẽ hỏi anh ta cho rõ.

Ai ngờ lại nhận được một bức ảnh thân mật được gửi đến điện thoại.

Người trong ảnh chính là Lâm Huyên, đang đứng trên sân khấu, nở nụ cười đắc ý với tôi – như thể cô ta đã chiến thắng hoàn toàn.

4

Hồi đó tôi còn trẻ bốc đồng, lại không chịu được một hạt cát trong mắt.

Tôi xông thẳng lên sân khấu, tát Lâm Huyên một cái như trời giáng, tát đến mức mặt cô ta sưng vù như đầu heo.

Thẩm Tân Viễn cũng nhớ lại cảnh tượng hôm đó, khẽ rùng mình rồi cười chua chát với tôi:

“Nếu khi đó em bình tĩnh được như bây giờ, có lẽ chúng ta đã không đi đến bước đường này.”

Lời vừa dứt, sắc mặt Lâm Huyên lập tức trắng bệch.

Tôi im lặng không đáp, chỉ âm thầm tính toán thời gian trong đầu.

Anh ta nhìn tôi với ánh mắt phức tạp, cuối cùng vẫn thở dài một hơi:

“Vừa rồi Lâm Huyên cư xử có phần quá đáng, thay cô ấy, tôi xin lỗi em.”

Anh cẩn thận lấy lại thẻ đen từ tay Lâm Huyên, lau sạch rồi đưa cho tôi:

“Cầm lấy đi, em không cầm, trong lòng tôi khó chịu lắm.”

Lâm Huyên tức đến đỏ cả mắt nhưng vẫn cố tỏ ra rộng lượng.

Tôi thản nhiên nhìn Thẩm Tân Viễn, lùi lại hai bước giữ khoảng cách:

“Vợ anh đã đến rồi, tôi không làm phiền nữa.”

“Số tiền này, tôi không cần.”

Nói xong, tôi rút vài tờ tiền từ xấp tiền lúc nãy:

“Ban đầu tôi nhận làm hướng dẫn viên hai tiếng, giờ mới qua một tiếng rưỡi, tôi trả lại anh một phần tư tiền.”

Tôi nhét tiền vào tay anh ta, rồi xoay người rời đi.

“Cố Tâm!”

Anh ta hét lớn sau lưng tôi:

“Em không thể mềm mỏng một chút được sao?!”

“Ba năm trước chỉ vì Lâm Huyên lên sân khấu giới thiệu trước em, mà em đánh cho cô ấy điếc, lại còn không chịu xin lỗi.”

“Giờ lại vì một chút tự ái mà từ chối sự giúp đỡ của tôi.”

“Em có biết người tổn thương nhất vẫn là em không?”

“Em chẳng phải từng nói muốn lập nghiệp, muốn làm nên chuyện sao? Với tình cảnh hiện giờ…”

“Đừng nói là thành đạt, ngay cả chuyện kết hôn sinh con em cũng chẳng làm được.”

“Trước khi mẹ em mất, điều cuối cùng bà ấy mong là em sớm yên bề gia thất, em đã quên rồi sao?”

Thấy sắc mặt tôi hơi thay đổi, Thẩm Tân Viễn lại nhân đà tấn công:

“Chẳng lẽ em muốn họ Cố tuyệt hậu ngay trong tay mình?”

“Nhà em không có con trai, năng lực lập trình của em giỏi đến đâu cũng không che giấu được cái tính khí nóng nảy đó.”

“Cầm lấy số tiền này, sống cho đàng hoàng, tìm một người đàn ông thật thà không chê em từng ly hôn, sinh đứa con, coi như không phụ quãng thời gian chúng ta từng bên nhau.”

Anh ta vừa định đưa thẻ lại lần nữa, thì một cô bé tóc tết hai bên chạy đến ôm chầm lấy tôi:

“Mẹ ơi sao mẹ chưa về, con với ba lo lắm đó.”

Tôi lập tức nở nụ cười rạng rỡ, ôm con gái thơm lấy thơm để:

“Mẹ về ngay đây.”

Biểu cảm Thẩm Tân Viễn cứng đờ, giọng run run:

“Đây… là con gái em?”

Tôi cúi xuống hỏi bé: “Ba con đâu rồi?”

Con bé lanh lợi đáp: “Ba đi mua kẹo hồ lô sữa dê cho con rồi!”

Sau khi nghe xong, tôi mới quay sang nhìn Thẩm Tân Viễn, không hề giấu giếm:

“Phải, đây là con gái tôi.”

Thẩm Tân Viễn sửng sốt thốt lên: “Nó nhìn cũng phải hai tuổi rồi, em bị kết án tù từ hơn ba năm trước, sao có thể có đứa con lớn vậy được?”

Anh ta cố gắng nhớ lại, rõ ràng tôi bị tuyên án ba năm, không thể nào lại đột nhiên có một đứa con gái lớn như vậy.

Tôi nhìn cô bé khá cao lớn, giọng điệu tự nhiên:

“Con bé mới một tuổi thôi, chỉ là ba nó là chuyên gia dinh dưỡng, nên phát triển tốt hơn bình thường.”

“Hơn nữa, sau đó tôi có kháng án, chỉ là khi đó anh với Lâm Huyên đang bận đi hưởng tuần trăng mật thôi.”

Nói tới đây, tôi khẽ nhếch môi nở một nụ cười đầy mỉa mai.

5

Không lâu sau khi tôi bị kết án vì làm Lâm Huyên bị thương, Thẩm Tân Viễn đã nộp đơn ly hôn.

Khi ấy tôi chưa được như bây giờ, rộng lòng và buông bỏ, vẫn không thể hiểu được vì sao người đàn ông mình yêu bao năm lại có thể phản bội dễ dàng đến thế.

Anh ta vốn luôn dịu dàng, từng quỳ gối trước mẹ tôi mà hứa sẽ mãi mãi ở bên tôi. Một người như vậy, sao có thể trở mặt tuyệt tình đến vậy…

Tôi mất đi danh tiếng và tiền tài, cũng mất luôn người mình yêu sâu đậm.

Tôi từng tuyệt vọng đến mức không nuốt nổi một hạt cơm.

Và chính vào lúc đó… anh ấy xuất hiện.

Thẩm Tân Viễn chớp mắt liên tục, như thể đang hồi tưởng.

Anh ta mấp máy môi:

“Nếu lúc đó em chịu xin lỗi Lâm Huyên, cô ấy cũng đồng ý viết đơn hòa giải… nhưng em lại cứ—”

“Chuyện qua rồi.”

Tôi không muốn nói quá nhiều chuyện của người lớn trước mặt con gái, tôi sợ sẽ làm con thấy thế giới này bớt đẹp đi.

Thẩm Tân Viễn ngây người nhìn tôi, khóe mắt bắt đầu đỏ hoe.

Tôi ôm con gái, định đi tìm chồng:

“Mọi người chơi vui nhé, tôi phải về nhà rồi.”

Hai chữ “về nhà” như kích thích Thẩm Tân Viễn, ánh mắt anh ta đầy bướng bỉnh nhìn tôi:

“Dù sao chúng ta cũng là người quen cũ, cho dù từng cãi vã không vui, nhưng như em nói, đều là chuyện đã qua. Em không ngại để anh chào hỏi chồng em một tiếng chứ?”

Ánh mắt anh ta quét qua bộ đồ rẻ tiền trên người tôi, rồi lại liếc chiếc váy công chúa Elsa của con gái tôi, lòng tự tin dâng lên rõ rệt.

Lâm Huyên bước theo sau, liếc nhìn tôi đầy đắc ý:

“Biết nhìn rõ thực tế, ngoan ngoãn cưới một người đàn ông bình thường rồi sinh con là điều tốt.”

“Dù sao thì đàn ông như Tân Viễn không nhiều, đã bỏ lỡ thì mãi mãi không có lại đâu.”

“À đúng rồi, em nói chồng em là chuyên gia dinh dưỡng, nhưng chị chưa từng nghe ai nổi tiếng trong nước là chuyên gia dinh dưỡng cả. Không phải em nói đại cho oai đó chứ?”

Lâm Huyên giả vờ như chợt hiểu ra, vỗ tay đánh bốp:

“Là đầu bếp hay người giúp việc vậy?!”

“Lo cơm nước mỗi ngày ấy!”

“Cũng đúng thôi, phục vụ ăn uống cho ông bà già thì cũng liên quan đến dinh dưỡng nhỉ!”