Chỉ có Cố Thanh Xuyên là vẫn giữ được bình tĩnh, đưa tay đỡ lấy cô ta:
“Sợ gì chứ, còn có anh ở đây.”

Có được sự che chở của Cố Thanh Xuyên, Lý Kiều Kiều mới dần ổn định lại, nỗi hoảng loạn tan đi.

“Đúng vậy! Anh Thanh Xuyên là người giàu nhất thủ đô. Tôi có thể sợ Nam Giai Hoa, nhưng không có nghĩa là anh ấy cũng phải sợ!”

Nói xong, cô ta liền lấy lại khí thế, đứng thẳng dậy.

Cố Thanh Xuyên nhìn tôi, lạnh lùng lên tiếng:

“Tôi không biết cô có quan hệ gì với Nam Giai Hoa, nhưng tôi chỉ muốn nói với cô — và cả bà ta — rằng ở thủ đô này, nhà họ Cố mới là người quyết định.”

“Còn Nam tổng, tôi khuyên bà một câu: chuyện nhà tôi, không đến lượt bà xen vào.”

“Năm đó tôi có thể đánh bại bà để leo lên ngôi đầu, thì cũng có thể lần nữa đá bà ra khỏi thủ đô…”

“Ồ, Tổng giám đốc Cố đúng là khẩu khí lớn thật.”

“Nếu không vì nể mặt cô Thẩm, chỉ riêng nhà họ Cố của anh, sớm đã bị người ta nuốt sạch rồi.”

“Nhà họ Cố các người có được ngày hôm nay, tất cả là nhờ cô Thẩm mà có. Đúng là kẻ không biết hưởng phúc.”

Cố Thanh Xuyên lại khinh thường hừ một tiếng, rõ ràng không tin lời Nam Giai Hoa nói.

Tôi cũng thấy mệt rồi, chẳng muốn dây dưa thêm nữa.

Bởi vì rất nhanh thôi, tôi sẽ ra tay với nhà họ Cố, để Cố Thanh Xuyên hiểu rõ — đắc tội với tôi, Thẩm Niệm, thì hậu quả không phải ai cũng gánh nổi.

“Tôi đã thanh toán rồi. Nhưng lời thề của cô Lý Kiều Kiều, còn nhớ không?”

6

Tức thì, đám đông lại hào hứng trở lại.

Bọn họ đều là dân lăn lộn thương trường, ai mà không biết sau khi tôi nói vậy, chắc chắn sẽ có trò hay để xem.

“Giờ chưa cần chọn phe, vì chưa biết ai mới là boss thực sự. Nhưng xem kịch thì vẫn nên xem.”

“Ha ha ha, đúng đó, đúng đó!”

“Bình thường công việc đã mệt mỏi, giờ có vở hay thế này thì phải tranh thủ giải trí chứ.”

Lý Kiều Kiều nhảy dựng lên, giơ tay chỉ thẳng vào mũi tôi mắng:

“Con tiện thối! Mày đừng có được voi đòi tiên!”

“Là tao nói đó thì sao? Mày làm gì được tao? Ở đây do anh Thanh Xuyên quyết định! Mày tưởng dựa vào Nam Giai Hoa là có thể ép tao giữ lời hả? Tao nhổ vào! Tao không làm đấy, mày làm gì được?”

Cố Thanh Xuyên cười tít mắt, giơ tay vuốt ve khuôn mặt Lý Kiều Kiều, cưng chiều cô ta như bảo vật, rõ ràng rất thích tính ngang ngược này.

Hừ, tôi cười lạnh hơn nữa.

Đợi lát nữa khi tin tức cổ phiếu nhà họ Cố sụt giảm được truyền tới, không biết Cố Thanh Xuyên còn có thể ôm cô ta cưng chiều như bây giờ không.

Nam Giai Hoa nhíu mày, ra hiệu cho vệ sĩ mặc đồ đen.

Vệ sĩ hiểu ý, lập tức tung một cú đấm cực nhanh, hất văng Lý Kiều Kiều tới nằm rạp dưới chân tôi.

Tư thế đó, đúng thật là giống hệt một con chó.

“Là lời cô tự nói ra, thì phải làm theo lời cô Thẩm đã định — cắn miếng thịt, bò ra khỏi đây như chó và sủa lên.”

Ngay lập tức, vệ sĩ mang ra một dĩa thịt bò sống, máu còn tươi ròng ròng khiến Lý Kiều Kiều lập tức nôn ọe.

“Anh Thanh Xuyên, cứu em với! Em thà chết cũng không chịu bò ra ngoài như thế này…”