“Tô Nhiên, đúng là mẹ đã nhìn nhầm con rồi! Nhà họ Lục đối xử với con không tệ, sao con có thể làm ra chuyện như thế này?”

Sắc mặt Lục Triết cũng vô cùng khó coi. Anh ta nhìn tôi, trong ánh mắt tràn ngập thất vọng và tức giận:

“Tô Nhiên, em quá làm anh thất vọng. Vì muốn leo lên cao, em đúng là chuyện gì cũng dám làm.”

Tôi đứng tại chỗ, nhìn cả nhà họ Lục diễn một màn phối hợp ăn ý, trong lòng không hề gợn sóng.

“Nói xong chưa?”

Tôi bình tĩnh mở miệng, bước tới bàn trà, cầm một tấm ảnh lên nhìn qua:

“Kỹ thuật chụp lén không tệ, chỉ tiếc là độ phân giải hơi thấp.”

Duy Yên tức đến phát điên:

“Tô Nhiên! Cô chết đến nơi rồi mà còn mạnh miệng! Bố, mau đuổi cô ta ra khỏi nhà đi!”

Lục Kiến Quốc từ đầu đến cuối không nói gì, chỉ dùng ánh mắt sâu thẳm đánh giá tôi.

Ông đã trải qua quá nhiều sóng gió, đương nhiên không thể chỉ nghe lời một phía của Duy Yên.

Ông trầm giọng hỏi:

“Tô Nhiên, cô giải thích thế nào?”

“Giải thích à?”

Tôi khẽ cười, lấy từ trong túi ra một chiếc USB:

“Tôi không cần giải thích. Nhưng đã là họp gia đình, thì vừa hay tôi cũng có vài thứ, muốn mời mọi người cùng xem.”

9

Tôi cắm USB vào chiếc TV thông minh cỡ lớn đặt giữa phòng khách.

Màn hình sáng lên, hiện ra không phải ảnh chụp, mà là từng bản sao kê ngân hàng và lịch sử chuyển khoản rõ ràng.

Khoản tiền lớn nhất lên tới năm triệu, tài khoản nhận tiền mang tên một công ty gọi là “Ritech Technology”.

Đồng tử Lục Kiến Quốc co rút mạnh:

“Ritech Technology? Chẳng phải đây là công ty đối thủ của chúng ta sao?”

Tôi không trả lời, trực tiếp bấm nút phát.

Trên màn hình vang lên một đoạn ghi âm — là cuộc đối thoại giữa Duy Yên và một người đàn ông lạ mặt.

“Cô Duy Yên, chỉ cần cô gửi cho tôi giá sàn và thông số kỹ thuật của gói thầu lần này của Lục thị, năm triệu này sẽ là của cô.”

“Yên tâm đi, chị dâu tôi — con ngu đó — bây giờ là người phụ trách dự án. Tôi moi chút thông tin từ cô ta, dễ như trở bàn tay.”

Đoạn ghi âm kết thúc.

Phòng khách chìm vào tĩnh lặng chết chóc.

Sắc mặt Duy Yên lập tức trắng bệch, cô ta run rẩy chỉ vào tôi:

“Cô… cô hãm hại tôi! Không phải thật! Không phải thật!”

Tôi rút USB ra, thản nhiên nhìn cô ta:

“Thật hay không, chỉ cần kiểm tra tài khoản mà cô dùng để biển thủ công quỹ là biết ngay.”

“À đúng rồi, ngay vừa nãy, tôi đã gửi toàn bộ chứng cứ này — bao gồm cả sổ sách cô âm thầm chia nhỏ dự án công ty cho bạn bè để ăn hoa hồng — đến toàn bộ hội đồng quản trị và ban giám sát.”

Lời tôi vừa dứt, điện thoại của tất cả mọi người trong phòng khách đồng loạt vang lên tiếng thông báo email.

Là thông báo nội bộ của tập đoàn Lục thị.

Duy Yên run rẩy mở điện thoại.

Khi nhìn rõ mấy dòng chữ đen trên màn hình:

“Có hiệu lực từ hôm nay, miễn nhiệm toàn bộ chức vụ của Lục Duy Yên, đồng thời chuyển giao cho cơ quan tư pháp xử lý.”

— chiếc điện thoại “bộp” một tiếng rơi xuống sàn.

10

Duy Yên thét lên một tiếng, trợn mắt, ngửa người ngã thẳng về phía sau.

Triệu Nhã Lan gào khóc lao tới, cả phòng khách lập tức loạn thành một mớ hỗn độn.

Lục Kiến Quốc mặt mày tối sầm, chỉ tay vào mặt tôi, giận dữ gằn từng chữ:

“Cô… cô đúng là thủ đoạn độc ác!”

Tôi bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt ông ta:

“Bố, con chỉ là phơi bày sự thật ra ánh sáng. Nếu nói đến ác, thì cũng là Duy Yên phản bội công ty trước, bất nghĩa với người làm chị dâu như con trước.”

Lục Triết đưa tay ôm trán, vẻ mặt mệt mỏi rối rắm đến cực điểm.

ĐỌC TIẾP : https://vivutruyen.net/bai-kiem-tra-phuc-tung-cua-em-gai-chong/chuong-6