Anh ấy nói: ‘Chúng ta nên tạm thời xa nhau một thời gian.’
Lúc đó, Chu Minh Viễn đứng ở cửa, tay xách vali hành lý.
Anh ta không nhìn tôi, ánh mắt lảng tránh, phóng ra ngoài cửa sổ: “Anh cần bình tĩnh lại, suy nghĩ thêm về mối quan hệ của chúng ta.”
Tôi nhìn anh ta. Người đàn ông này, tôi đã ở bên cạnh suốt tám năm, sinh cho anh một đứa con, dành cả tuổi thanh xuân tươi đẹp nhất cho anh.
Vậy mà bây giờ, anh nói cần “bình tĩnh suy nghĩ”.
“Được thôi,” tôi đáp rất bình tĩnh.
Chu Minh Viễn khựng lại, rõ ràng không ngờ tôi đồng ý nhanh như vậy.
“Em… không có gì muốn nói sao?”
Tôi khẽ cười: “Anh đã quyết định rồi, em còn có thể nói gì nữa?”
Anh ta xách vali bước ra khỏi cửa.
Cánh cửa khép lại, nụ cười trên môi tôi cũng biến mất.
Chu Minh Viễn, anh tưởng rằng chuyện ly thân là do anh nắm quyền chủ động.
Nhưng anh không biết, ngày này, tôi đã chờ suốt ba năm rồi.
1.
Sau khi Chu Minh Viễn rời đi, tôi không khóc.
Tôi đứng bên cửa sổ, lặng nhìn xe anh ta rời khỏi khu chung cư.
Rồi tôi lấy điện thoại ra, lật tìm một số liên lạc.
“Alo, luật sư Lý, anh ta đi rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây: “Cô chắc chắn muốn bắt đầu chứ?”
“Chắc chắn.”
“Được, mười giờ sáng mai, chúng ta gặp nhau ở phòng công chứng.”
Tắt máy xong, tôi đi đến phòng con trai, nhìn cậu bé đang ngủ say.
Đậu Đậu ngủ rất ngon, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hây hây.
Tôi ngồi bên giường bé một lát, nhẹ nhàng nói: “Mẹ sẽ bảo vệ con.”
Sáng hôm sau, tôi đưa Đậu Đậu đến nhà trẻ rồi đi thẳng đến phòng công chứng.
Luật sư Lý đã đứng chờ sẵn ở cửa: “Mang đủ tài liệu chưa?”
“Tất cả đều ở đây.” Tôi đưa cô ấy một túi hồ sơ.
Luật sư Lý xem qua rồi gật đầu: “Đi thôi.”
Quy trình ở phòng công chứng rất nhanh.
Lúc tôi ký tên, tay vẫn vững vàng.
“Cô Lâm, cô chắc chắn hiểu rõ nội dung của bản cam kết này chứ?” công chứng viên hỏi.
“Tôi hiểu.”
Tôi nhìn chằm chằm vào tờ giấy trước mặt.
Trên đó viết: “Tôi, Lâm Vãn Chu, tự nguyện nhận trách nhiệm chính trong việc nuôi dưỡng con trai Chu Tử Đậu, và cam kết rằng trong bất kỳ trường hợp nào cũng không từ bỏ quyền nuôi con.”
“Cô chắc chắn muốn thêm dòng này vào? ‘Nếu xảy ra ly hôn, tôi yêu cầu quyền nuôi con thuộc về tôi.’”
“Tôi chắc chắn.”
Công chứng viên liếc nhìn tôi một cái, không nói gì thêm.
Khi con dấu đỏ được đóng xuống, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Bước đầu tiên, đã hoàn thành.
Ra khỏi phòng công chứng, luật sư Lý nhìn tôi.
“Lâm Vãn Chu, tôi làm luật sư hôn nhân mười lăm năm rồi, gặp không biết bao nhiêu phụ nữ đến tìm tôi tư vấn.
Đa phần họ đều ngồi trong văn phòng tôi mà khóc, hỏi tôi nên làm sao bây giờ.
Còn cô là người đầu tiên chuẩn bị trước tận ba năm.”
Tôi khẽ cười: “Vì tôi rất rõ, người đàn ông này không đáng tin.
Thay vì chờ anh ta vứt bỏ tôi, chi bằng tôi chuẩn bị trước cho mình.”
Luật sư Lý gật đầu: “Cô suy nghĩ rất rõ ràng, đó là điều tốt.
Nhưng cô cũng phải chuẩn bị tâm lý, những việc sắp tới có thể sẽ rất khó khăn.”
Tôi biết cô ấy đang nói đến điều gì.
Phía sau Chu Minh Viễn là cả nhà họ Chu.
Bố anh ta là cán bộ cấp quận đã nghỉ hưu, nhưng vẫn còn nhiều mối quan hệ.
Mẹ anh ta thì nổi tiếng là người bênh con mù quáng.
Còn cô em gái Chu Minh Nguyệt, lại là người giỏi gây rối nhất nhà.
Nhưng tôi không sợ.
Bởi vì trong tay tôi có những thứ mà bọn họ không hề hay biết.
Về đến nhà, tôi mở máy tính.
Trên màn hình có một thư mục được mã hóa, chỉ mình tôi biết mật khẩu.
Bên trong là toàn bộ bằng chứng tôi đã thu thập suốt ba năm qua.
Lịch sử chuyển khoản, ảnh chụp màn hình các đoạn chat, ghi chép đặt phòng khách sạn, thông tin tiểu tam—từng thứ một, không thiếu gì.
Tôi mở một tập tin.
Đó là sao kê ngân hàng của Chu Minh Viễn.
Tôi bắt đầu chú ý đến từ ba năm trước.
Mỗi tháng, anh ta đều chuyển tiền cho một tài khoản lạ.
Lúc đầu là năm nghìn, rồi tám nghìn, sau đó là mười nghìn.
Tôi đã tra ra chủ tài khoản.
Tên là Phương Uyển Uyển, 28 tuổi, nhân viên sáng tạo nội dung của một công ty quảng cáo.
Cũng chính là “tình yêu đích thực” của Chu Minh Viễn.
Lần đầu tiên tôi phát hiện ra chuyện này là vào một đêm mùa đông ba năm trước.
Hôm đó Đậu Đậu sốt cao, tôi một mình đưa con đến bệnh viện.
Chu Minh Viễn nói công ty có tiệc, không đi được.
Tôi bế con chờ ở khoa cấp cứu bốn tiếng đồng hồ.
Khi về đến nhà đã hai giờ sáng.
Chu Minh Viễn vẫn chưa về.
Tôi gọi điện thì tắt máy.
Gửi tin nhắn WeChat cũng không trả lời.
Sáng hôm sau anh ta mới về.
Trên người nồng nặc mùi nước hoa—loại tôi chưa từng dùng.
“Đêm qua anh uống say, ngủ lại nhà đồng nghiệp.” Anh ta nói thản nhiên.
Tôi không nói gì.
Nhưng từ hôm đó, tôi bắt đầu để ý đến mọi hành tung của anh ta.
Điện thoại, thẻ ngân hàng, lịch trình—không điều gì lọt khỏi mắt tôi.
Chu Minh Viễn tưởng tôi không biết gì cả.
Anh ta nghĩ tôi chỉ là một bà nội trợ xoay quanh con cái.
Anh ta tưởng mình giấu giếm rất giỏi.
Nhưng anh không biết rằng, tôi đã sớm nhìn thấu con người anh từ lâu rồi.
Việc anh đề nghị ly thân bây giờ, không phải vì muốn “bình tĩnh suy nghĩ”.
Mà là vì Phương Uyển Uyển đã mang thai.
Tôi đã biết chuyện này từ hai tuần trước.
Hôm đó tôi đến công ty Chu Minh Viễn để đưa tài liệu, tình cờ thấy anh ta và một cô gái trẻ đứng cạnh nhau ở bãi đậu xe.
Cô gái đặt tay lên bụng, còn Chu Minh Viễn thì cúi đầu nói gì đó với cô ta.
Nét mặt anh rất dịu dàng.
Sự dịu dàng ấy, đã nhiều năm rồi tôi không còn nhìn thấy ở anh nữa.
Tôi không xông tới làm ầm lên.
Chỉ lặng lẽ chụp một tấm ảnh, rồi quay người rời đi.
Về đến nhà, tôi gọi điện cho luật sư Lý.
“Tôi sẵn sàng rồi,” tôi nói.
Giờ đây, mọi thứ đều đang diễn ra theo đúng kế hoạch.
Chu Minh Viễn tưởng rằng anh ta đang đánh một ván cờ lớn.
Nhưng anh ta không biết rằng, người cầm quân thực sự, là tôi.
Tối hôm đó, tôi đến đón Đậu Đậu về nhà.
“Mẹ ơi, bố đâu rồi?” Đậu Đậu hỏi.
“Bố đi công tác rồi, một thời gian nữa mới về.”
“Ồ.” Đậu Đậu gật gù, rồi nhanh chóng quay lại chơi đồ chơi.
Thằng bé đã quen với việc bố không có nhà.
Bình thường Chu Minh Viễn rất ít khi chăm con.
Cho bú, thay tã, thức đêm dỗ ngủ—tất cả đều một tay tôi lo.
Đậu Đậu ốm, tôi là người đưa đi viện.
Đậu Đậu đi học, tôi là người đưa đón.
Còn Chu Minh Viễn làm được gì?
Anh ta chỉ biết đăng ảnh cha con lên mạng xã hội, kèm một dòng chữ: “Tình cha như núi.”
Hừ.
“Tình cha như núi” mà, núi ở đâu?
Tôi làm món trứng xào cà chua mà Đậu Đậu thích nhất.
Nhìn con ăn ngon lành, lòng tôi vô cùng bình tĩnh.
Dù sau này có xảy ra chuyện gì, tôi cũng sẽ bảo vệ đứa trẻ này đến cùng.
Đó là điều duy nhất tôi quan tâm.
Điện thoại rung lên, là tin nhắn WeChat từ Chu Minh Viễn.
“Anh đã ở khách sạn. Em và Đậu Đậu nhớ giữ gìn.”
Tôi chỉ nhắn lại một chữ: “Ừ.”
Rồi đặt điện thoại sang một bên.
Chu Minh Viễn, anh tưởng thế là xong sao?
Không.
Mọi thứ… chỉ mới bắt đầu thôi.

